Joythentic

Joythentic

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Joythentic, Personal coach, Calgary, AB.

10/03/2025

Một email khác từ coachee sau khi đi cùng nhau 2 tháng. Ngày nào cũng nhận được email thế này thì thích biết mấy hen :)

08/17/2025

Bạn có đang sống để làm hài lòng người khác?
Có một bài quiz nhỏ xíu giúp bạn soi lại chính mình.
Không phán xét. Chỉ là một lời thì thầm dịu dàng

Kết quả sẽ khiến bạn “à ha!” và bắt đầu hành trình yêu lại chính mình

Link quiz trong comment

08/13/2025

Góc nhìn chuyên gia: People-pleasing không phải là sự tử tế, mà là chiến lược sinh tồn

Theo nhà tâm lý học Meg Josephson, tác giả cuốn Are You Mad at Me?, hành vi chiều lòng người khác thường bắt nguồn từ phản ứng “fawn” - một cơ chế sinh tồn được hình thành từ thời thơ ấu để cảm thấy an toàn và được chấp nhận

Josephson chia sẻ:

“Phần bên trong chúng ta chọn chiều lòng người khác là phần đang sợ hãi và cần biết rằng mình được an toàn. Khi hành vi này trở thành mặc định, ta bắt đầu ‘fawn’ ngay cả khi không còn nguy hiểm thực sự.”

Bà cũng nhấn mạnh rằng việc thêm sự xấu hổ vào mô thức này không giúp ích cho quá trình chữa lành. Thay vào đó, ta cần nhìn nhận nó như một phản ứng từng bảo vệ ta, và từ đó học cách thay đổi.

Nghiên cứu khoa học: Chiều lòng người khác và sự phụ thuộc vào sự chấp thuận
Theo nhà tâm lý học tổ chức Adam Grant, “gốc rễ của hành vi chiều lòng người khác không phải là sự quan tâm đến người khác, mà là sự sợ bị từ chối.”

Grant cho rằng:

“Sự sợ bị không thích khiến ta hy sinh bản thân. Đây không phải là lòng tốt, mà là sự nghiện sự chấp thuận.”

Nghiên cứu về “self-monitoring” (tự điều chỉnh hành vi để phù hợp với môi trường xã hội) cho thấy những người có mức độ cao thường dễ rơi vào hành vi chiều lòng người khác. Họ liên tục điều chỉnh bản thân để được chấp nhận, dẫn đến kiệt sức và mất kết nối với chính mình.

Tác động tâm lý: Mất ranh giới, kiệt sức và tự ti

Theo bài viết từ Psych Central, người chiều lòng người khác thường có các đặc điểm như:
- Sợ xung đột
- Khó nói “không”
- Tự hy sinh quá mức
- Phụ thuộc vào sự chấp thuận từ người khác
- Có xu hướng lo âu, trầm cảm và kiệt sức

Họ thường không phân biệt được mong muốn thật sự của mình với mong muốn của người khác, dẫn đến việc sống trong trạng thái “diễn” và mất kết nối với bản thân.

Nguồn gốc từ tuổi thơ và vai trò của sang chấn
Theo Psychology Today, nhiều người phát triển hành vi chiều lòng từ thời thơ ấu—khi sự an toàn cảm xúc phụ thuộc vào việc làm hài lòng cha mẹ hoặc người chăm sóc

Nếu tình yêu được trao đổi bằng sự ngoan ngoãn, thành tích hoặc im lặng, trẻ sẽ học rằng “mình chỉ có giá trị khi làm người khác vui.”

Về lâu dài, điều này tạo ra mô thức:

“Nếu mình đủ tốt, đủ dễ chịu, đủ hữu ích… thì mình sẽ được yêu.”

Hướng đi chữa lành: Từ ranh giới đến lòng trắc ẩn
Chuyên gia Lily Arora, MD, từ Rutgers University, khuyến nghị rằng việc thoát khỏi hội chứng chiều lòng người khác cần bắt đầu từ việc thiết lập ranh giới và xây dựng lòng trắc ẩn với chính mình

Bà viết:

“Nói ‘không’ không phải là ích kỷ. Đó là hành động của sự tôn trọng bản thân. Khi bạn cho đi từ sự đủ đầy thay vì nghĩa vụ, các mối quan hệ trở nên lành mạnh và chân thật hơn.”

Kết luận: Bạn không cần phải nhỏ bé để được yêu thương
Chiều lòng người khác không phải là lòng tốt. Nó là một phản xạ từng giúp bạn tồn tại. Nhưng hôm nay, bạn có thể chọn một cách sống khác, một cách sống đúng với lòng mình. Sẵn sàng nói không khi lòng mình thấy thế, nói không mà không cảm thấy tội lỗi, và chỉ nói có với những điều thật sự muốn.



Nếu bạn đang trên hành trình chữa lành, hãy bắt đầu với eBook Ngừng Nói Đồng Ý Khi Bạn Muốn Nói Không. Trong đó, bạn sẽ tìm thấy những bài học, thực hành thể chất và lời nhắc dịu dàng để bắt đầu nói “không” mà không thấy tội lỗi. Link trong comment

07/23/2025

Mình từng nghe câu này vài lần: "Cách mình làm một việc là cách mình làm gần như mọi việc khác." Nhưng mình chưa bao giờ để tâm thật sự, cho đến chuyến đi lần này, khi mình đủ chậm lại để quan sát chính mình.

Timmy (chiếc camper van) vẫn lăn bánh, cảnh vật liên tục thay đổi. Nhưng bên trong mình là một sự tĩnh lặng lạ kỳ. Không nhạc, không trò chuyện. Chỉ có mình, hơi thở và dòng suy nghĩ lặng lẽ khi lái xe.

Chính trong những khoảnh khắc yên ắng ấy, mình bắt đầu nhận ra: Cách mình lái xe phản ánh cách mình sống.

Ví dụ, mỗi lần vượt qua một chiếc xe tải, adrenaline trong mình lại tăng vọt. Mình đạp ga thật mạnh để vượt nhanh nhất có thể, như thể không còn lựa chọn nào khác. Nhưng gần đây, mình thử vượt xe một cách chậm rãi không vội, không ép và nó vẫn hiệu quả. Cảm giác thật kỳ lạ… nhưng hoàn toàn có thể.

Vì sao mình luôn phải vội?
Có lẽ đó là hệ điều hành ngầm bên trong mình được lập trình để làm mọi thứ càng nhanh càng tốt, mà không hề đặt câu hỏi tại sao.

Từ chuyện vượt đèn vàng, rẽ nhanh trái/phải, cho đến việc ép bản thân vượt qua những "trở ngại", phản ứng đầu tiên của mình luôn là hành động lập tức. Trước đây mình thấy điều đó ổn, thậm chí thấy mạnh mẽ, hiệu quả có phần kích thích.

Nhưng rồi mình gặp Timmy một chiếc xe đã 10 năm tuổi, không phản hồi được với kiểu lái vội vàng của mình. Trên cao tốc, mình không thể đẩy Timmy lên 130km/h như mong muốn. Mình phải cân nhắc khả năng của Timmy, không phải chỉ là ý chí và mong muốn của bản thân.

Bạn đồng hành của mình từng nói: “Cách lái xe của em không ổn đâu.” Mình từng bác bỏ điều đó. Nhưng giờ mình hiểu vì sao ba cùng nhà nói vậy, không phải là "lái sai luật", mà là chưa bao giờ xem chiếc xe như một người bạn đồng hành. Nói đến đây mình bỗng nhớ đến cơ thể mình, mình cũng lèo lái cuộc đời mình nhưng chưa bao giờ từng xem cơ thể mình là một người bạn đồng hành thực sự.

Mình luôn ép cơ thể chạy theo ý chí và mong muốn của lí trí. Bắt cơ thể phải làm, phải cố, phải vượt qua mà chưa từng hỏi: Bây giờ bạn cần gì? Mình coi cơ thể như một cỗ máy phục vụ cho trí óc.

Nhưng giống như Timmy, cơ thể mình cũng có giới hạn, cũng xứng đáng được lắng nghe, được yêu thương, và được kiên nhẫn.

Giờ mình nhận ra: mình quá tập trung vào con đường phía trước, vào những chướng ngại, những xe chậm cần vượt, mà quên mất những nguồn lực đang có trong tay.

Có lúc có thể đi nhanh,
Có lúc cần đi chậm — để đi được xa.

Gần đây mình đặt cruise control ở 105km/h. Không vội, không gấp, không kịch tính. Khi cần vượt, mình chỉ đơn giản chuyển làn, giữ nguyên tốc độ, và vượt qua nhẹ nhàng. Hành trình trở nên êm ái và dễ chịu hơn rất nhiều.

Kiểu lái xe mới này ban đầu lạ lẫm, nhưng theo thời gian, mình dần quen. Mình thấy ổn khi đi chậm. Mình lắng nghe cơ thể nhiều hơn, nghỉ ngơi khi cần, thậm chí nghỉ nhiều hơn khi thấy cơ thể mệt mỏi. Không còn chống lại những gì cơ thể đang nói nữa.

Và điều đó giúp mình đi xa hơn, thực sự.

Mình đang học cách hợp tác không chỉ với Timmy, mà với chính mình.

Bởi vì khi trở thành một "người lái xe" tốt hơn trong cuộc đời mình, mình không còn phải vội vã vượt qua những phần quan trọng nhất. Mình học được cách chuyển động cùng chính mình, chứ không phải ngược lại.

Và đó là cách để đi xa một cách nhẹ nhàng, vững chãi và chân thật.

Want your school to be the top-listed School/college in Calgary?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Address

Calgary, AB