Into The Wind
November Rain
A daydreamer
A Natural.Kei.Girl
� Love Rain
Love to do Handmade Items
Travelholic and you !
- Tu aimes Paris ?
- Non ! Il n’y a pas de toi ici
- Mais... l’or de l’automne vient toujours pour toi!
—
- y love Paris ?
- Non, there is no you here
- But ... the golden autumn always comes for you!
—
- Em yêu Paris chứ ?
- Không, bởi vì không có anh ở đây!
- Nhưng mùa thu vàng luôn đến vì em!
03/10/2017
Tối đó, tôi lại ngồi khóc trong căn phòng bé tẹo, không một ánh sáng. Tôi hỏi tại sao tôi lại thích một cuộc sống nhiều nước mắt, đa cảm và nội tâm như vậy. Người khác gọi tôi là kẻ dramatique. Tuy nhiên, tôi không được chọn để trở thành một ai đó nhất định. Tính cách tôi như thế nào trong suốt 20 năm qua tôi cứ như thế mà lớn lên. Tuy nhiên, tôi cũng ko phủ nhận rằng môi trường và con người xung quanh tôi gây ảnh hưởng cả về hai mặt cho tôi.
Tối hôm nay, tôi lại khóc khi nghe chuyện chị bạn thân của tôi. Cô ấy gần 30 tuổi, vừa tốt nghiệp thạc si tại Hà Nội. Quyết định chia tay cuộc sống đã gắn bó với gó gần 10 năm với cô để về quê sinh sống. Sau đó cũng chẳng được yên ổn. Cô ấy lại buôn ba một thân một mình vào Sài Gòn kiếm sống với sự nghiệp dạy học tối ngày tối đêm. Có biết bao nhiêu con người cũng buôn ba mai đây kia đó nơi này nơi khác để kiếm sống, còn khổ cực hơn chị của tôi. Cô ấy đã phải dùng thuốc ngủ để nói dối cơ thể của mình, vậy mà nó cũng đã chẳng có tác dụng giúp cho cô ấy có giấc ngủ ngon. Tối nào cũng nhìn trằm trằm vào màn hình điện thoại cho đến lúc trời sáng, hoặc nếu điện thoại có vô tình hết pin thì lại nhìn ngắm những vì sao trên trần nhà tối mịt.
Chị ấy chia tay người chị ấy yêu say đắm trong suốt hơn 6 năm trời. Một mối quan hệ biết rõ chẳng đi đến đâu, bị lợi dụng nhưng vẫn có để níu kéo và tiếp tục. Cho đến một ngày chị ấy đau xót để nói lời kết thúc với hắn ta vì phát hiện ra anh ta đã có vợ đàng hoàng nhưng vẫn nói lời yêu thương chị như ngày đầu mới yêu!
Chị ấy có một ông-bố-mang-tiếng-là-bố-hờ. Chị chưa bao giờ được bàn tay ông ta nâng niu, chăm sóc một ngày. Chưa bao giờ được cưu mang giúp đỡ. Kể-từ-lúc-sinh-ra. Vậy mà người đàn ông đó lại phủ nhận giúp đỡ chị một lần duy nhất.
Tối hôm đó, tôi cũng nghe câu chuyện người bạn gái thân thiết của tôi, vừa chia tay hai người bạn trai chỉ trong vòng chưa đầy có 1 năm. Tôi không bao giờ oán trách cách cô ấy sống như thế nào vì người ta có quyền để thích và yêu ai đó, người ta có quyền được nghe những lời yêu thương khi tai người đó vẫn còn có thể lắng nghe và tim vẫn còn dung động. Tôi chỉ căm hận cho những người được gọi chung là đàn ông, những người đã phủ phàng với cô ấy quá. Cô ấy bị đá một cách đau xót 2 lần. Đá chủ động vì phát hiện ra anh ta "ngoại tình" và đá bị động bởi một chàng trai mà cô ấy thực sự tìm thấy con người thật của mình và quá tin tưởng anh ta, vì lí do: sự giao tiếp giữa hai người.
Tôi không thể ngủ được, tối nay. Chỉ muốn được dựa vào vai mẹ khóc tủ tỉ như một đứa trẻ như hồi còn bé. Ngày kia là trung thu rồi. Đã hai mùa trung tôi không ở nhà. Tôi không biết hương vị của nó như thế nào nữa. Trước khi quay lại Paris, tôi đã mang bánh trung thu sang với hi vọng được đón trung thu với những người tôi yêu thương nhưng cảm giác đón trung thu với người thân trong gia đình làm sao tìm lại được. Tôi không nhớ nổi cái mùi vị trung thu nhiều năm về trước huống chi là 3 năm trước trở lại đây.
Venice cũng mưa. Tôi ngồi gần bậu cửa sổ nhìn ra những nhánh nhỏ của Venice chạy quanh những ngôi nhà. Không còn tiếng mái thuyền lướt nhẹ vào con nước. Không còn tiếng người đàn ông hát vang dội trên dòng sông. Chỉ có tiếng mưa rơi tí tách một cách tẻ nhạt và thưa thớt. Thực sự thì... mưa ở Venice buồn lắm. Buồn một cách khủng khiếp. Đặc biệt là vào những buổi sáng, tôi phải cố gắng thức giậy lúc 9h30 để chuẩn bị đi làm, nhìn ra ngoài khung cửa sổ mưa trắng xóa, sương phủ mịt mờ, tôi chỉ thèm mọt buổi sáng thong thả bên li cafe expresso được pha theo phong cách đặc biệt kiểu duy nhất ở ý, cái mùi nồng và cũng đặc hơn hương vị cafe ở Paris; rồi sau đó có lẽ tôi lại giúc vào chăn để nhìn ngắm mưa trong tiếng nhạc nhè nhẹ.
Tôi lúc nào cũng cô đơn. Sự cô đơn tuyệt nhiên, khiến lòng tôi cảm thấy thanh thản và bình yên một cách lạc kỳ. Venice thì quá thừa thải điều đó để ban tặng cho những người sống ở đây. Tôi yêu Venice như yêu một chàng trai phải lòng một người con gái lớn tuổi. Không ồn ào, xô bồ, khoe khoang hay cầu kỳ. Thứ tình yêu được xây dựng bằng sự đồng điệu trong linh hồn. Những nhịp cầu nho nhỏ ở Venice; những con đường, con ngõ treo ngập đầy những cây leo và hoa; rồi cho đến những mái màu gạch đỏ tươi rực sáng những hôm trời nắng.
Chẳng rõ đã bao nhiêu cây cầu tôi đã một mình bước qua. Nhưng chắc chắn rằng cảm giác bị lạc ở Venice là điều kỳ diệu nhất trong số những điều thú vị mà tôi đã từng muốn thử. Sự lạc lối kỳ quặc dẫn chúng ta đến những nơi kỳ diệu mà những người đến với Venice như một vị khách du lịch không bao giờ biết đến. Nói thế thôi, nhưng chúng ta không lạc được đâu, chẳng cần sử dụng bản đồ hoặc ứng dụng điện thoại để tìm ra. Venice nhỏ bé lắm, một con ốc sên nhỏ bé đầy nên thơ, chứa đựng bao nhiêu sự cô đơn bình yên của tôi và nhiều người khác nữa.
Những kẻ thất tình thì tìm đến Rome. Những kẻ nghĩ mình đã cùng đường, lac lối rồi thì lại tìm đến đây. Và lúc nào họ cũng chỉ có một mình mà thôi. Tôi nói với chị gái của tôi rằng: Chị hãy pause một thời gian để làm những gì mình thích đi. Hoặc lên chùa ở để tĩnh tâm lại một thời gian sau đó hãy quay lại với thế giới thực sự này. Còn tôi thì lại chạy đến Venice, úp mặt vào dòng sông khóc một mình. Chúng tôi đã quá mệt mỏi và tổn thương với quá khứ. Hoặc nếu ai đó không hiểu tại sao, hãy cứ đổ lỗi rằng: họ là những kẻ có trái tim yếu đuối. Nên làm ơn đừng trách chúng tôi vì những gì chúng tôi hành động, chúng tôi nghĩ và chúng tôi ứng xử.
Đừng quay trở về khi chúng ta chưa sẵn sàng để bắt đầu lại. còn tôi lúc nào cũng cần cafe :d
13/01/2017
Lâu lâu lắm rồi mới viết và lâu lâu lắm rồi mới viết và sau đó để public . Vì mình vốn nghỉ cảm xúc là tài sản riêng tư ban nang của mỗi người và chúng ta nên giữ nó làm của riêng.
Nhưng cứ giữ mãi cũng nặng lòng lắm. Bạn thấy đấy, những đám mây nặng quá thì cũng phải rơi xuống mặt đất, cảm xúc mà nặng quá thì cũng vỡ òa thành nươc mắt, nếu không vỡ òa thành nước mắt thì cảm xúc trôi về nơi đâu ! ?
Những người được sinh ra, được gán cho gen troi ban năng quá nhạy cảm là một sự thiệt thòi ! Chỉ cần một chi tiết nhỏ nhoi chạm đên dây thần kinh ký ức là cả một quá khứ sống động ùa về như suối đầu nguồn dội mãnh liệt về thượng nguồn, rồi trung lưu rồi hạ lưu và sau đó là tưới đẫm những mảnh đất cằn cỗi, héo mòn hai bên bờ sông. Tâm hồn mình cũng cần nước.
Chẳng ai làm mình buồn, minh khóc, chẳng ai để ký ức thuộc về quá khứ dội ngược về hiện tại. Mà nó là một dòng chảy tự nhiên, không chảy ngược dòng, nó chảy xuối về nơi nó muốn đến, muốn cư ngụ rồi sau đó làm êm dịu và hiền hoà cái sự chông chênh của cuộc sống gõ vào những năm tháng tuổi trẻ buôn ba, mệt nhoài trên chặng đường và giấc mơ chạm đến tương lai...
lãng quên đi đượcvề những năm tháng tuổi thơ êm đềm bên những người thân, về hương rằm Trung Thu, về Hương Tết Việt và Hương Quê và Hơi Ấm Mẹ ngày nào ...
Tết năm nay con không ở nhà rồi Mẹ ƠI,.....
Năm nay kiểu gì nhà mình cũng thiếu Đào Hồng, vì năm nào cũng chính tay con đi mua đào và hoa về ngày Tết, mẹ quá bận và cũng chẳng quan tâm nhiều lắm đến hoa hoét cả.
Nhà mình chẳng bao giờ gói bánh trung nên con không biết đến cảm giác chờ đợi bánh trưng chuyển từ màu xanh của vỏ lá sang ngả vàng là như thế nào. Con cang không biết đến cảm giác ngắm nhìn nồi bánh trưng sôi sùng sục nghi ngút khói. Nhưng con đã ngửi thấy mùi nhang phảng phất trong lan mưa xuân nhè nhẹ ngày mồng một Tết nhà mình.
Năm nào, chúng ta cũng chuẩn bị những thứ cần thiết để nấu cỗ ngày mồng 1 Tết. Năm nào chúng ta cũng cùng nấu cỗ với nhau và chuyện trò vui vẻ biết bao.
Con vẫn nhớ, những ngày mồng một Tết khi mà mỗi năm con lớn hơn một chút xíu, nhưng con biết là trong mắt mẹ con lúc nào cũng bé bỏng và luôn cần nhắc nhở nhiều hơn the. Con muốn giậy trước mẹ để chuẩn bị cỗ cúng ông bà tổ tiên vì nhà chúng ta quá bận chẳng có " thói quen" cúng cổ đêm hôm giao thừa, con muốn mẹ được thức giậy thật muộn vào sáng mùng một Tết vì mẹ đã làm việc vất vả trong suốt cả năm, và vất vả cả đời vì con rồi mà. Con muốn mẹ chẳng phải suy nghĩ nhiều đến nhàu nhĩ cả mái tóc và nếp nhăn góc cạnh nơi khoé mắt, đôi gò má chông chênh.
Ngày con bé, cái thời khắc chuyển giao giữa năm cu và năm mới, hạnh phúc biết bao. Nhà neo người, nhưng chưa bao giờ con thấy mẹ thiếu tình yêu dành cho con. Mẹ không bao giờ nói mẹ yêu con, mẹ ít khi xưng " mẹ" với " con" mà " tao" với " mày", mẹ cũng hiếm khi ôm con vào lòng thật chặt kể từ khi con lên cấp 3, thậm chí con không nhớ mẹ đã ôm con cách đây là bao lâu, nhưng con nhớ rất tõ rằng một năm trước khi con đi Pháp, mẹ phải cặm cụi từng mũi đan len để đan cho con hai chiếc áo len và môt chiếc quần len, có họ mà năm nay nơi xứ người con không bị ốm vì lạnh, lạnh cắt da cắt thịt, nhiều lúc con nghỉ đùa, chẳng mấy chốc mà com sẽ biến thành đồ đóng hộp đông lạnh được bày bán đầy trong siêu thị! Nhưng mẹ biết đấy, chỉ cần áo len mẹ đan là đủ ấm. Con nhớ chúng ta, nhớ mẹ vào cái thời khắc chuẩn bị đêm giao thừa mỗi năm. Mẹ giục con: nhanh lên nào, chuẩn bị cà phê nào ! Năm nào mẹ cũng hỏi: muốn uống cà phê gì: cà phê sữa hay phin ? Và với con cà phê sữa vinacaphe là cái gì đó sâu sắc lắm, cho đến bây giờ, để gợi nhớ về một ký ức trong quá khứ ! Chúng ta cũng đếm ngược trong sâu thẳm để chào đón năm mới sang, rồi sau đó mẹ nói gì nhỉ. Luôn là: Sang năm mới ngoan ngoãn, không được cãi nữa, và không được ốm nữa.
Mẹ không có thói quen mừng tuổi lúc giao thừa sang vì mẹ nghĩ rằng điều đó không thực sự cần thiết !
Có những năm, mình con đón giao thừa trong sự lặng lẽ. Chỉ bởi vì mẹ quá buồn ngu để chờ thời điểm năm mới đến. Thế là lại chỉ có mình mình ngồi xem tivi và uống cà phê chờ thời khắc năm mới đến !
Cái hồi đó, cái tivi JVC 21 inch là cái gì đó xa xỉ lắm ấy, không phải nhà nào cũng có, nhà mình may mắn có được :) , bây giờ thì vẫn còn, thậm chí còn không đổi tivi mới ! Con nghĩ là mẹ không muốn đổi chỉ vỉ nó đã lưu giữ bao nhiêu năm con lớn lên cùng nó, bao nhiêu năm con đón giao thừa cùng nó. Và nói thật là, con cũng không hề muốn xoá đi bộ nhớ ký ức của con ho dù chức năng lưu trữ hình ảnh của Tv có vấn đề...
Giao thừa trong lặng lẽ, và con yêu sự lặng lẽ chỉ một mình con biết. Con ngồi xem tivi đến 2, 3 giờ sáng mặc dù con biết là mẹ đã nhắc nhỡ con không được thức quá khuya, và nếu con thức muộn ngày đầu tiên của năm mới thì con sẽ bị điểm kém. Thực ra con không sợ bị mẹ doạ về vấn đề học hành, hay điểm trác, trong khi đó là cả vấn đề tiền tài của con.
Nhưng con lại sợ " Ông Ba Bị" cơ chứ ! Đứa trẻ con nào bị doạ " Ông Ba Bị", " Ông Mọ Mìn" mà chẳng sợ " Tè Cả Ra Quần". Năm con 6 tuổi, con làm sao quên được, những chương trình ca nhạc chào xuân trước thêm năm mới đến: Mùa Xuân Nho Nhỏ, Mùa Xuân Đầu Tiên, Ngày Tết Quê Em.... những bài hát đã đi vào tiềm thức của biết bao nhiêi đứa trẻ Việt; con đã cố năn nỉ mẹ để có thể thức đon giao thừa, nhưng rồi con đã nghe tiếng pháo hồng đỏ nổ trên giường. Đón là năm duy nhất con không đón giao thừa.
Thói quen hái lộ đầu xuân hoặc lên chùa thấp hương, đối với nhà mình, không được gọi là truyền thống ! Vì thế chỉ ở nhà từ thời điểm giao thừa cho đến tận sáng hôm sau. Chao ôi, nhớ biết bao những tiếng hái lộc đầu xuân của người ta ngoài đường, cây bàng nhà mình thì khổ thân, mới đầu mồng một đỡ bị bẻ lá , hái lộc khốn khổ !
CÒN NHỚ GÌ NỮA:
Mùi nhang mùng một Tết, mồng Hai Tết, mồng Ba Tết. Nhưng nhớ nhất là mồng Một Tết, phải rồi là Mồng 1 Tết.... cái cảm giác trong lành, thanh mát, thanh sach nhẹ nhõm sẽ không bao giờ tìm được vào bất cứ ngày nào trong năm! Mùi nhang hòa quyện cùng với khí trời và mưa xuân .
Con không biết gọi tên cái cảm giác đó là gì: Vị Tết ư ? mồng 1 đâu còn là Tết nữa? Bước sang thời điểm năm mới là hết Tết rồi mà !
Mùi bánh trưng, dưa hành, thịt mỡ, bánh trưng xanh ư ? Lỳ xì đỏ và tiền mừng tuổi ư ? Được mặc quần áo mơi xúng xính và đi chơi ư ?
Đó hẳn là mùi của Gia Đình đó, hơi ấm còn ấm hơn cả hơi nhang ngày Tết, ấm hơn cả uống một ngụm rượu gạo trắng và ăn mấy đồng bánh trưng xanh, ấm hơn cả cái cảm giác ngồi đợi bên bếp lửa hồng chờ đợi bánh trưng xanh ra lò ở nhà bạn........
, Mấy ngày nay, mưa nhiều quá, tuyết còn keo kiệt chưa rơi ! Xứ người, chứ đâu phải xứ nhà mình ! Xứ người ta đón Tết cả rồi!
Tết Tây, chứ đâu phải Tết Nhà Ta, đâu có bánh trưng xanh, câu đối đỏ, đâu có dưa hành, thịt mỡ ở đây !
Đâu mà có ?
Đâu mà có mùi nhang hòa lẫn với khí trời, mưa xuân mồng một Tết ? Đâu có Nhà Ta ở đây, có Mẹ Ta ở đây !? Hơi ấm ai đó ủ ấm những ngày Đông giá rét là một điều thừa thãi lắm, chỉ cần hơi Mẹ là đủ !
" Những ngày tháng hành hương" ở noi nào đó, là điều gì đó bình thường lắm, như một quá trình để đẩy người ta lớn lên, và đẩy người ta xa vòng tay thân yêu của gia đình, vòng tay mẹ của ta !
Mình ghét bị lớn lên, bị già đi, bị gọi bằng cái từ " vẻ đẹp mặn mà", thay vì " vẻ đẹp so cute", mình ghét phải nghĩ đến việc sau khi tốt nghiệp phải đi làm, sau đó lại phải lấy chồng và sinh con đẻ cái !
Nhưng điều đó không đáng sợ bằng việc chúng ta tạm thời phải xa rời người thân của chúng ta vào cái thời khắc mà ai ai cũng sum họp gia đình, còn ta thì lẻ loi nơi đất khách quê nhà, nghìn trùng dặm nhớ nhung !
Những năm tháng tuổi trẻ, mà nhìn về tương lai, rồi lại ngoái cố nhìn về quá khứ !
- " Qúa khứ đẹp lắm, tớ muốn ở lại chút nữa !"
-" không được đâu !"
-" Bạn đang sống mà ! Nếu vậy thì phải là phía trước kìa" ...
Khi bạn lớn lên, nó là để sống, chứ không phải Tồn Tại đâu !
Sau ngần ấy thời gian, mình bắt đầu nhớ nhà ...
, bao nhiêu ngày nữa là
đến Tết Ta... Hẳn là...Tết trong lòng là đủ.
( ảnh st)
Cliquez ici pour réclamer votre Listage Commercial.