An Giang
Hãγ bấm ᴄɦữ 'THEO DÕI' Ƅêп рҺảі 👉
14/12/2025
Tôi và Thái tử gia hoán đổi thân xác.
Trên show thực tế, hắn mang gương mặt của tôi mà “lên cơn”, chửi trà xanh như tát nước, tay không xé nát bạch liên hoa.
Tôi sợ tới mức đã tính sẵn xem nên lo hậu sự thế nào rồi.
Nào ngờ, dưới bao ánh mắt của bàn dân thiên hạ, hắn đột ngột quay phắt đầu lại, gọi tôi:
“Ông xã, anh nói một câu đi chứ!”
Tôi: “?”
----------
1.
Tôi là chim hoàng yến của Thái tử gia giới giải trí – Tần Hoài.
Hắn có áp lực công việc cực lớn, nên cần một người để trút giận mọi lúc mọi nơi.
Tôi chính là con chim hoàng yến được hắn thuê với giá một triệu một tháng.
Lý do là vì tôi là sao nữ vừa “đen” vừa lắm scandal, khả năng chịu áp lực cực tốt.
Tôi thấy mình giống cái thùng rác cảm xúc hơn.
Nhưng người trong giới cứ thích gọi là “chim hoàng yến” cho sang mồm.
2.
Thái tử gia Tần Hoài rất bận.
Lần đầu tiên tôi gặp hắn là vào đêm khuya.
Hắn đứng trước cửa sổ sát đất họp trực tuyến, mặc bộ vest cắt may tỉ mỉ, dáng vẻ cao quý không bút nào tả xiết.
Môi mỏng khẽ mở, phun ra toàn châu ngọc: “Sh*t”, “F**k”.
“Thịt bán ế giữa trời nắng ba mươi độ —— Đồ ôi thiu.”
“Cái nết như nút chai không chịu chảy nước —— Đồ đầu đất.”
Hắn như đang mở liveshow Rap, con muỗi bay ngang cũng phải bị mắng cho hai câu.
Tôi bước chân trái vào cửa.
Hắn nhướng mi: “Bước chân trái là muốn làm ‘trái’ ý tôi? Cô chê tôi cư xử không thỏa đáng?”
Tôi rụt chân về, bước chân phải vào.
Hắn lạnh lùng liếc: “Bước chân phải là tự cho mình là ‘phải’? Cô muốn leo lên đầu tôi dạy đời đấy à?”
Tôi: “…”
Oán khí của hắn còn nặng hơn cả lệ quỷ.
Hôm đó, tôi nhảy lò cò vào cửa.
Vì hắn chưa nghĩ ra văn mẫu để chửi người nhảy lò cò.
3.
Tôi vào showbiz là để trả nợ.
Xưởng da nhà tôi phá sản, bố tôi cuốn gói bỏ trốn cùng dì ghẻ (em vợ), để lại khoản nợ 3.5 tỷ.
Tôi lên livestream khóc lóc thảm thiết bán ví da:
“Tên khốn nạn Lê Hạc, Lê Hạc khốn nạn, nợ 3.5 tỷ rồi bỏ trốn cùng dì ghẻ. Chúng tôi không còn cách nào khác, đành lấy ví da trừ nợ…”
Không ngờ, ví bán chẳng được bao nhiêu, nhưng tôi lại lên hot search.
Thi Xưởng Da #
Đạo diễn cũng nhìn trúng tôi từ lúc đó.
Ông ấy bảo trên người tôi toát ra một loại cảm giác vỡ vụn, mặt mũi viết rõ dòng chữ “Mau ôm em đi, em sắp vỡ rồi”.
Nói thừa.
Bất kể là ai nợ 3.5 tỷ thì cũng sẽ vỡ vụn thôi.
Dựa vào cảm giác vỡ vụn độc nhất vô nhị đó, tôi vừa vào nghề đã nhận ngay vai nữ phụ bạch nguyệt quang.
Sau khi nổi tiếng, thân phận của tôi cũng bị đào bới.
Tôi hứng chịu một trận bạo lực mạng quy mô lớn, họ thay mặt công nhân nhà tôi đòi nợ, bắt tôi trả tiền ngay.
Tôi mất ngủ cả đêm, rửa mặt bằng nước mắt, trong đầu chỉ toàn suy nghĩ kiếm tiền trả nợ rồi giải nghệ.
Phim rác người quản lý đưa, tôi nhận.
Những lời chửi rủa của Thái tử gia, tôi nghe.
Cho đến khi công ty vì muốn kiếm nhiệt độ, bắt tôi và đối thủ không đội trời chung cùng tham gia một show hẹn hò.
4.
Tôi đã dự cảm được một trận bạo lực mạng sắp tới.
Cả ngày tôi cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, bò lê lết trong bóng tối.
Phóng viên phỏng vấn, tôi: “Ừm ừm.”
Thái tử gia mắng tôi, tôi: “À, đúng đúng đúng.”
Ba lần khẳng định mang ý nghĩa phủ định, tôi đã thành công thu hút sự chú ý của hắn.
Ngón tay thon dài của hắn gõ lên bàn, nghe như tiếng chuông báo tử.
Hắn nói: “Lê Thính, tôi là chủ nợ của cô, cô đúng là thắp đèn lồng trong nhà xí —— tìm chết (tìm kứt).”
Tôi vẫn cần công việc “nghe chửi” này.
Tôi òa khóc nức nở, xin lỗi hắn.
Hắn nhíu mày: “Cô bị sao vậy?”
Cảm xúc tới rồi, tôi kể hết mọi chuyện ra.
Hắn bảo tôi “cũng thường thôi”, năm xưa hắn suýt chút nữa phải vào tù làm “Thái tử gia nhà lao”.
Tôi bảo hắn “đứng nói chuyện không đau eo”, tiền lãi một ngày của công ty hắn đủ cho tôi làm cả năm.
Hai đứa thi nhau kể khổ, giữa chừng còn khui mấy chai rượu.
Say đến mụ mị đầu óc, hắn cười tà mị: “Bớt nói nhảm, cô giỏi thì cô đi mà làm.”
Tôi cười lạnh, không cam lòng yếu thế: “Anh tưởng làm tôi dễ lắm à? Giỏi thì vô thay tôi đi!”
Sáng hôm sau tỉnh rượu, tôi phát hiện mình đã biến thành hắn.
5.
Sáng sớm, tôi đứng bên cửa sổ sát đất, hít thở bầu không khí ở độ cao 1m88, cố gắng bình tĩnh lại.
Không bình tĩnh nổi.
Sụp đổ rồi.
Hôm nay tôi phải đi quay show hẹn hò.
Thái tử gia đời nào chịu hạ mình nín nhịn đi tham gia cái show rẻ tiền đó.
Tiền vi phạm hợp đồng đủ cho tôi đóng mười bộ phim rác.
Càng nghĩ càng bi quan, tôi muốn nhảy thẳng từ cửa sổ xuống cho rồi.
Gió trên tầng cao lớn quá.
Cuộc sống của tôi khổ quá.
Tôi đang thương xuân khóc thu, âm thầm rơi lệ.
Thái tử gia ôm lấy vòng eo rắn chắc (của hắn), kéo tôi lại: “Cô bình tĩnh chút, có chuyện gì từ từ thương lượng, được không?”
Tôi nức nở: “Tôi sắp phải lên show hẹn hò rồi…”
Thái tử gia nghiến răng: “Tôi đi.”
Tôi khóc: “Tôi còn phim phải đóng…”
Thái tử gia tiếp tục nghiến răng: “Tôi đóng.”
Tôi cúi đầu cạy móng tay: “Vậy tôi làm gì?”
Răng hàm hắn sắp nghiền nát rồi: “Nghỉ phép năm.”
Tôi lập tức trở nên vui vẻ yêu đời.
6.
Thái tử gia thay tôi chạy show ngày đêm không nghỉ.
Còn tôi mỗi ngày thức dậy trên chiếc giường rộng tám trăm mét vuông, gọi video call cho hắn.
Mặt hắn lúc nào cũng hầm hầm, trông rất có “cảm giác vỡ vụn”.
Kiểu “vỡ vụn” mà đấm một phát người khác vỡ mồm ấy.
“Tôi đang ở hậu trường trang điểm, tay nghề con mụ này như đang trát tường vậy, f**k, không hiểu sao bà ta kiếm được việc làm.”
Kem nền thì vàng khè, còn bị mốc phấn.
Hắn trơ mắt nhìn thợ trang điểm thi triển thuật “biến mất nhan sắc”, lông mày nhíu chặt kẹp chết được con ruồi.
Hắn đập bàn đứng dậy, bắt đầu bắn rap “f**k”, “sh*t”: “Hay là cô đổi nghề đi trộn xi măng ở công trường đi.”
Tôi sợ hết hồn, hét vào màn hình: “Đừng nóng giận! Đây cũng là một phần của show thực tế mà!”
Hắn vừa mới nguôi ngoai, định bình tĩnh lại thì đối thủ của tôi – Giang Minh xuất hiện.
Cô ta trang điểm kiểu “mặt mộc hoàn hảo”, dùng đôi mắt nai tơ ngước nhìn hắn: “Chị Lê, sao lại hung dữ với thợ trang điểm thế? Người ta cũng đâu có dễ dàng gì.”
Mắt tôi giật giật, chuẩn bị khuyên can.
Hắn đoán trước được tôi định nói gì, tắt phụt video.
Chiều hôm đó, tôi thấy tên mình trên hot search:
Thính: Trà xanh thế nào bà đây thế ấy #
Trong video, Thái tử gia cười khẩy một tiếng: “Đông không sáng thì Tây sáng, trà xanh thế nào thì bà đây thế ấy.”
“Em gái má hồng không đủ, để chị tặng thêm vài cái bạt tai cho đỏ nhé.”
Tôi khóc không ra nước mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. 179899
14/12/2025
Tôi và Thái tử gia hoán đổi thân xác.
Trên show thực tế, hắn mang gương mặt của tôi mà “lên cơn”, chửi trà xanh như tát nước, tay không xé nát bạch liên hoa.
Tôi sợ tới mức đã tính sẵn xem nên lo hậu sự thế nào rồi.
Nào ngờ, dưới bao ánh mắt của bàn dân thiên hạ, hắn đột ngột quay phắt đầu lại, gọi tôi:
“Ông xã, anh nói một câu đi chứ!”
Tôi: “?”
----------
1.
Tôi là chim hoàng yến của Thái tử gia giới giải trí – Tần Hoài.
Hắn có áp lực công việc cực lớn, nên cần một người để trút giận mọi lúc mọi nơi.
Tôi chính là con chim hoàng yến được hắn thuê với giá một triệu một tháng.
Lý do là vì tôi là sao nữ vừa “đen” vừa lắm scandal, khả năng chịu áp lực cực tốt.
Tôi thấy mình giống cái thùng rác cảm xúc hơn.
Nhưng người trong giới cứ thích gọi là “chim hoàng yến” cho sang mồm.
2.
Thái tử gia Tần Hoài rất bận.
Lần đầu tiên tôi gặp hắn là vào đêm khuya.
Hắn đứng trước cửa sổ sát đất họp trực tuyến, mặc bộ vest cắt may tỉ mỉ, dáng vẻ cao quý không bút nào tả xiết.
Môi mỏng khẽ mở, phun ra toàn châu ngọc: “Sh*t”, “F**k”.
“Thịt bán ế giữa trời nắng ba mươi độ —— Đồ ôi thiu.”
“Cái nết như nút chai không chịu chảy nước —— Đồ đầu đất.”
Hắn như đang mở liveshow Rap, con muỗi bay ngang cũng phải bị mắng cho hai câu.
Tôi bước chân trái vào cửa.
Hắn nhướng mi: “Bước chân trái là muốn làm ‘trái’ ý tôi? Cô chê tôi cư xử không thỏa đáng?”
Tôi rụt chân về, bước chân phải vào.
Hắn lạnh lùng liếc: “Bước chân phải là tự cho mình là ‘phải’? Cô muốn leo lên đầu tôi dạy đời đấy à?”
Tôi: “…”
Oán khí của hắn còn nặng hơn cả lệ quỷ.
Hôm đó, tôi nhảy lò cò vào cửa.
Vì hắn chưa nghĩ ra văn mẫu để chửi người nhảy lò cò.
3.
Tôi vào showbiz là để trả nợ.
Xưởng da nhà tôi phá sản, bố tôi cuốn gói bỏ trốn cùng dì ghẻ (em vợ), để lại khoản nợ 3.5 tỷ.
Tôi lên livestream khóc lóc thảm thiết bán ví da:
“Tên khốn nạn Lê Hạc, Lê Hạc khốn nạn, nợ 3.5 tỷ rồi bỏ trốn cùng dì ghẻ. Chúng tôi không còn cách nào khác, đành lấy ví da trừ nợ…”
Không ngờ, ví bán chẳng được bao nhiêu, nhưng tôi lại lên hot search.
Thi Xưởng Da #
Đạo diễn cũng nhìn trúng tôi từ lúc đó.
Ông ấy bảo trên người tôi toát ra một loại cảm giác vỡ vụn, mặt mũi viết rõ dòng chữ “Mau ôm em đi, em sắp vỡ rồi”.
Nói thừa.
Bất kể là ai nợ 3.5 tỷ thì cũng sẽ vỡ vụn thôi.
Dựa vào cảm giác vỡ vụn độc nhất vô nhị đó, tôi vừa vào nghề đã nhận ngay vai nữ phụ bạch nguyệt quang.
Sau khi nổi tiếng, thân phận của tôi cũng bị đào bới.
Tôi hứng chịu một trận bạo lực mạng quy mô lớn, họ thay mặt công nhân nhà tôi đòi nợ, bắt tôi trả tiền ngay.
Tôi mất ngủ cả đêm, rửa mặt bằng nước mắt, trong đầu chỉ toàn suy nghĩ kiếm tiền trả nợ rồi giải nghệ.
Phim rác người quản lý đưa, tôi nhận.
Những lời chửi rủa của Thái tử gia, tôi nghe.
Cho đến khi công ty vì muốn kiếm nhiệt độ, bắt tôi và đối thủ không đội trời chung cùng tham gia một show hẹn hò.
4.
Tôi đã dự cảm được một trận bạo lực mạng sắp tới.
Cả ngày tôi cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, bò lê lết trong bóng tối.
Phóng viên phỏng vấn, tôi: “Ừm ừm.”
Thái tử gia mắng tôi, tôi: “À, đúng đúng đúng.”
Ba lần khẳng định mang ý nghĩa phủ định, tôi đã thành công thu hút sự chú ý của hắn.
Ngón tay thon dài của hắn gõ lên bàn, nghe như tiếng chuông báo tử.
Hắn nói: “Lê Thính, tôi là chủ nợ của cô, cô đúng là thắp đèn lồng trong nhà xí —— tìm chết (tìm kứt).”
Tôi vẫn cần công việc “nghe chửi” này.
Tôi òa khóc nức nở, xin lỗi hắn.
Hắn nhíu mày: “Cô bị sao vậy?”
Cảm xúc tới rồi, tôi kể hết mọi chuyện ra.
Hắn bảo tôi “cũng thường thôi”, năm xưa hắn suýt chút nữa phải vào tù làm “Thái tử gia nhà lao”.
Tôi bảo hắn “đứng nói chuyện không đau eo”, tiền lãi một ngày của công ty hắn đủ cho tôi làm cả năm.
Hai đứa thi nhau kể khổ, giữa chừng còn khui mấy chai rượu.
Say đến mụ mị đầu óc, hắn cười tà mị: “Bớt nói nhảm, cô giỏi thì cô đi mà làm.”
Tôi cười lạnh, không cam lòng yếu thế: “Anh tưởng làm tôi dễ lắm à? Giỏi thì vô thay tôi đi!”
Sáng hôm sau tỉnh rượu, tôi phát hiện mình đã biến thành hắn.
5.
Sáng sớm, tôi đứng bên cửa sổ sát đất, hít thở bầu không khí ở độ cao 1m88, cố gắng bình tĩnh lại.
Không bình tĩnh nổi.
Sụp đổ rồi.
Hôm nay tôi phải đi quay show hẹn hò.
Thái tử gia đời nào chịu hạ mình nín nhịn đi tham gia cái show rẻ tiền đó.
Tiền vi phạm hợp đồng đủ cho tôi đóng mười bộ phim rác.
Càng nghĩ càng bi quan, tôi muốn nhảy thẳng từ cửa sổ xuống cho rồi.
Gió trên tầng cao lớn quá.
Cuộc sống của tôi khổ quá.
Tôi đang thương xuân khóc thu, âm thầm rơi lệ.
Thái tử gia ôm lấy vòng eo rắn chắc (của hắn), kéo tôi lại: “Cô bình tĩnh chút, có chuyện gì từ từ thương lượng, được không?”
Tôi nức nở: “Tôi sắp phải lên show hẹn hò rồi…”
Thái tử gia nghiến răng: “Tôi đi.”
Tôi khóc: “Tôi còn phim phải đóng…”
Thái tử gia tiếp tục nghiến răng: “Tôi đóng.”
Tôi cúi đầu cạy móng tay: “Vậy tôi làm gì?”
Răng hàm hắn sắp nghiền nát rồi: “Nghỉ phép năm.”
Tôi lập tức trở nên vui vẻ yêu đời.
6.
Thái tử gia thay tôi chạy show ngày đêm không nghỉ.
Còn tôi mỗi ngày thức dậy trên chiếc giường rộng tám trăm mét vuông, gọi video call cho hắn.
Mặt hắn lúc nào cũng hầm hầm, trông rất có “cảm giác vỡ vụn”.
Kiểu “vỡ vụn” mà đấm một phát người khác vỡ mồm ấy.
“Tôi đang ở hậu trường trang điểm, tay nghề con mụ này như đang trát tường vậy, f**k, không hiểu sao bà ta kiếm được việc làm.”
Kem nền thì vàng khè, còn bị mốc phấn.
Hắn trơ mắt nhìn thợ trang điểm thi triển thuật “biến mất nhan sắc”, lông mày nhíu chặt kẹp chết được con ruồi.
Hắn đập bàn đứng dậy, bắt đầu bắn rap “f**k”, “sh*t”: “Hay là cô đổi nghề đi trộn xi măng ở công trường đi.”
Tôi sợ hết hồn, hét vào màn hình: “Đừng nóng giận! Đây cũng là một phần của show thực tế mà!”
Hắn vừa mới nguôi ngoai, định bình tĩnh lại thì đối thủ của tôi – Giang Minh xuất hiện.
Cô ta trang điểm kiểu “mặt mộc hoàn hảo”, dùng đôi mắt nai tơ ngước nhìn hắn: “Chị Lê, sao lại hung dữ với thợ trang điểm thế? Người ta cũng đâu có dễ dàng gì.”
Mắt tôi giật giật, chuẩn bị khuyên can.
Hắn đoán trước được tôi định nói gì, tắt phụt video.
Chiều hôm đó, tôi thấy tên mình trên hot search:
Thính: Trà xanh thế nào bà đây thế ấy #
Trong video, Thái tử gia cười khẩy một tiếng: “Đông không sáng thì Tây sáng, trà xanh thế nào thì bà đây thế ấy.”
“Em gái má hồng không đủ, để chị tặng thêm vài cái bạt tai cho đỏ nhé.”
Tôi khóc không ra nước mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. 033140
14/12/2025
Chồng tôi từng liều mình cứu một bé gái trong đám cháy. Từ đó, anh cứ mang con bé bên cạnh, coi như con ruột.
Và lấy lý do con bé có “di chứng sang chấn tâm lý” rất nặng để từ chối bốn tháng công việc mỗi năm, đưa con bé ra nước ngoài trị liệu. “Tiểu Vãn, đứa trẻ đáng thương vậy… em đừng nghĩ nhiều.”
Tôi chưa từng nghi ngờ, cũng dần quen với việc anh biến mất bốn tháng mỗi năm. Cho đến khi tôi đi công tác Đức… lại nhìn thấy một người phụ nữ lẽ ra phải ch//ết trong trận hỏa hoạn năm ấy, đang nắm tay cô bé kia.
“Mẹ ơi, sao mỗi năm ba chỉ cho mẹ ở với con bốn tháng vậy? Giá mà ngày nào cũng được ở cùng ba mẹ thì tốt biết mấy.” Người phụ nữ khẽ vuốt đầu con gái, rồi nắm chặt tay chồng tôi đứng bên cạnh. “Con ngoan, mẹ và ba có hoàn cảnh đặc biệt. Chờ con lớn lên, ba sẽ đón mẹ về nhà.” “Đến lúc đó, nhà mình sẽ mãi mãi không phải chia ly nữa… được không?”
Tôi giả vờ như không thấy gì, rời đi và lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ. Khi bức di ảnh chồng được treo lên tường, tôi mỉm cười nhạt: “Lục Trạch Khiêm, tôi làm gió đón anh về.”
01
Trong quán cà phê ở góc phố Berlin, nhìn qua cửa kính, tôi thấy một gia đình ba người… cảm giác toàn thân như đông cứng lại. Chồng tôi Lục Trạch Khiêm đang nhẹ nhàng lau vệt kem ở khóe môi người phụ nữ kia, động tác dịu dàng đến mức chỉ nhìn thôi đã thấy cưng chiều như muốn tràn ra.
Người phụ nữ ấy — Tô Nguyệt. Cô ta từng là thanh mai trúc mã được anh nâng niu tận đáy lòng. Năm năm trước, tôi tận mắt nhìn thấy cô ta “ch//ết cháy” trong ngọn lửa.
Bên cạnh họ, cô bé ngẩng đầu ngây thơ, lắc tay Tô Nguyệt: “Mẹ ơi, sao mỗi năm ba chỉ cho mẹ ở với con bốn tháng?” “Con muốn ngày nào cũng ở với ba mẹ cơ.”
Tô Nguyệt dịu dàng vuốt đầu con gái, rồi nép vào vai Lục Trạch Khiêm, giọng ủy khuất: “Bảo bối ngoan, hoàn cảnh của mẹ và ba đặc biệt mà…”
“Nguyệt Nguyệt, những năm này em cực rồi.” Lục Trạch Khiêm xót xa ôm cô ta vào lòng: “Là anh vô dụng, chỉ có thể dùng cách này để giấu em đi.” “Năm đó nếu không phải anh tạo ra vụ cháy ấy, để em giả ch//ết chạy trốn, nhà họ Dụ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho em.” “Đều là lỗi của anh… khiến em và con gái phải sống lưu lạc ở nước ngoài.”
Tô Nguyệt lắc đầu, mắt đỏ hoe: “Trạch Khiêm, em không khổ. Chỉ cần được ở bên anh… bao lâu em cũng đợi được.”
Cô ta lại tựa vào ngực anh, giọng càng tủi thân: “Chỉ là… sau khi Linh Linh được anh cứu về, Dụ Vãn có làm khó con bé không?”
“Em yên tâm đi.” Lục Trạch Khiêm cười nhạt: “Dụ Vãn tuy nhạt nhẽo, nhưng đối xử với Linh Linh thì không chê được.” “Dù sao cô ta vẫn nghĩ Linh Linh là con của em và Cố Nhiên. Cô ta sẽ không bạc đãi.”
Tô Nguyệt làm bộ rộng lượng: “Thế sau này gặp cô ấy, em phải cảm ơn cô ấy rồi, nuôi con gái em tốt như vậy.”
“À, Trạch Khiêm,” Tô Nguyệt đưa tay lên bụng, giọng vừa nũng nịu vừa trách móc: “Con gái chúng ta Linh Linh đã sáu tuổi, giờ em lại mang thai nữa… chẳng lẽ phải đợi đến lúc bọn trẻ mười tám tuổi, em mới được đường hoàng đứng cạnh anh sao?”
Lục Trạch Khiêm hôn lên trán cô ta, giọng chắc nịch là một lời hứa. “Đừng lo, sắp rồi. Chờ con trai chúng ta chào đời, chờ Linh Linh lớn thêm chút nữa, đủ tư cách thừa kế gia nghiệp… Khi đó chính là lúc em và con lên ngôi.” “Còn Dụ Vãn… anh và cô ta chỉ là cuộc hôn nhân thương mại bất đắc dĩ. Cô ta sẽ vĩnh viễn là cái danh Lục phu nhân trên danh nghĩa, một vật trang trí vô dụng mà thôi.”
“Nhưng lỡ như Dụ Vãn cũng có con thì sao?” Tô Nguyệt lo lắng.
Lục Trạch Khiêm bật cười: “Không thể. Bao năm nay anh vẫn cho thu//ốc vào viên vitamin mỗi sáng của cô ta. Cô ta cả đời đừng mong mang thai.”
Cả đầu tôi như một tiếng “ong” nổ vang. Năm năm hôn nhân của tôi, hóa ra chỉ là màn kịch họ dày công bố trí. Thứ tôi uống mỗi sáng từ tay anh — Không phải vitamin. Mà là liều thu//ốc cắt đứt hy vọng làm mẹ của tôi. Bốn tháng anh biến mất mỗi năm — Không phải chữa trị gì cho ai. Mà là thời gian anh đoàn tụ với “gia đình thật sự”. Tôi còn tự tay nuôi lớn con gái của anh và người phụ nữ khác. Tôi đúng là trò cười lớn nhất thế gian.
Nhìn ra ngoài cửa kính, gia đình ba người ấy đang ấm cúng hạnh phúc. Họ cười rạng rỡ đến chói mắt. Linh Linh nũng nịu đòi Lục Trạch Khiêm mua thêm một cái kem. Tô Nguyệt giả bộ trách yêu rằng ăn nhiều sẽ sâu răng. Lục Trạch Khiêm cưng chiều véo mũi con bé: “Được được, đều nghe con cả.” Khung cảnh đẹp đẽ đến chói mắt.
Tôi cúi đầu, phát hiện tay mình đang run. Không phải run vì giận. Mà là run vì quá lạnh. Giận dữ, nhục nhã, buồn nôn… vô số cảm xúc cuộn lên, rồi đến cực điểm, hóa thành thứ bình tĩnh băng giá.
Tôi hít sâu, lấy điện thoại ra, gọi cho trợ lý: “Chuẩn bị cho tôi một bức di ảnh.” “Phu nhân… cô nói gì ạ?” “Di ảnh của Lục Trạch Khiêm.”
02
Ngày hôm sau, tôi “tình cờ” xuất hiện ở phòng trưng bày tranh mà Lục Trạch Khiêm hay lui tới. Khi anh nhìn thấy tôi, sắc máu trên mặt anh lập tức rút đi sạch sẽ. Vẻ hoảng loạn bất ngờ đó, trên khuôn mặt anh tuấn của anh, trông đặc biệt nực cười.
“Ông xã? Thật trùng hợp, anh cũng ở đây à.” Tôi mỉm cười rạng rỡ đi tới, như thể không có chuyện gì xảy ra, tự nhiên khoác tay anh. Cánh tay anh cứng đờ như đá trong giây lát.
“Tiểu… Tiểu Vãn? Sao em lại ở đây?” Giọng anh khô khốc, ánh mắt láo liên.
Tôi còn chưa kịp trả lời, một giọng trẻ con trong trẻo đã vang lên. “Mẹ đỡ đầu!” Linh Linh như một con bướm nhỏ vui vẻ chạy đến chỗ tôi, tay còn giơ một cây kem ốc quế sắp tan chảy. “Mẹ đỡ đầu xem này, là mẹ mua cho con đó!” Con bé giơ kem ra như khoe báu vật, rồi chỉ về phía sau.
Tôi thuận theo hướng tay con bé ngước lên, nhìn thấy người “mẹ” kia. Người “mẹ” đã ch//ết năm năm, Tô Nguyệt.
Cô ta đang nhìn tôi với vẻ mặt sững sờ, như thể ban ngày gặp quỷ. Ngọn lửa giận dữ trong lòng gần như muốn thiêu rụi lý trí của tôi, nhưng tôi đã đè nén nó thật chặt.
“Tách.” Tô Nguyệt như một con thỏ bị kinh hãi quá độ, cây kem trên tay cô ta rơi xuống đất. Mặt cô ta tái mét, môi run rẩy, không thốt nên lời nào.
Tôi nhìn cô ta, nhếch môi đầy châm biếm. “Tô Nguyệt? Ôi trời! Làm sao có thể?” “Thật là một phép màu vĩ đại, vị Bồ Tát nào hiển linh, hay Chúa đã xuất hiện vậy, không ngờ cô Tô đã ch//ết rồi mà lại được sống lại!”
Nụ cười trên mặt tôi sâu hơn, nhưng ánh mắt lại lạnh đi từng chút. “Sao, gặp cố nhân rồi, cô thậm chí còn không biết gọi một tiếng ‘Lục phu nhân’ sao?” Giọng tôi không lớn, nhưng lại như một cái búa tạ, giáng mạnh vào tim Lục Trạch Khiêm và Tô Nguyệt.
Lục Trạch Khiêm gần như ngay lập tức phản ứng lại, anh kéo tôi ra sau lưng, nặn ra một nụ cười cứng đờ. “Tiểu Vãn, em nhận lầm người rồi, cô ấy không phải Tô Nguyệt, người ch//ết làm sao có thể sống lại?” “Vị này là cô Lệ Lệ, chỉ là có vài phần giống Tô Nguyệt thôi.”
Lời nói dối của anh ta thốt ra không cần suy nghĩ, mặt không đỏ tim không đập. Nhưng anh ta quên mất, bên cạnh còn có một biến số lớn nhất.
“Ba nói dối!” Giọng Linh Linh trong trẻo vang lên rõ ràng trong phòng trưng bày yên tĩnh. “Cô ấy chính là mẹ con! Cô ấy tên là Tô Nguyệt! Không phải Lệ Lệ!”
Lời tố cáo của con trẻ khiến mặt Lục Trạch Khiêm lập tức tái xanh. Anh buông tôi ra, xoay người ngồi xổm xuống, giọng nói trầm thấp: “Linh Linh, đừng nói bậy.”
Sau đó anh đứng dậy, kéo tay tôi, nụ cười gượng gạo đến mức đáng nực cười. “Tiểu Vãn, cô ấy tên là Lệ Lệ, là bác sĩ tâm lý anh mời đến để giúp Linh Linh chữa bệnh.” “Bác sĩ khuyên dùng phương pháp nhập vai để điều trị chuyên sâu cho Linh Linh, anh đã phải tốn rất nhiều công sức mới tìm được người giống Tô Nguyệt như thế này để hỗ trợ anh.”
Anh quay đầu lại, giả vờ dịu dàng nắm tay tôi, giới thiệu với Tô Nguyệt. “Lệ Lệ, đây là vợ tôi, Dụ Vãn, nữ chủ nhân của nhà họ Lục.”
Tô Nguyệt cũng đã hồi phục sau cơn hoảng loạn ban đầu, cô ta lúng túng gật đầu với tôi, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. “Lục… Lục phu nhân, chào cô.” “Tôi… tôi chỉ là một bác sĩ.”
Tôi nhìn hai người họ và cười. Chừng nào bạn không thấy xấu hổ, người xấu hổ sẽ là người khác. Lục Trạch Khiêm đã diễn giải câu này đến cực điểm.
“Bác sĩ Lệ Lệ, cô đưa Linh Linh sang quán cà phê bên cạnh trước đi, tôi và vợ tôi có chuyện cần nói.” Rõ ràng anh ta cũng nhận ra sự vô lý của cuộc gặp gỡ tình cờ này, anh ta vội vàng đẩy Tô Nguyệt.
Tô Nguyệt như được đại xá, kéo Linh Linh định bỏ đi. “Khoan đã.” Tôi lạnh lùng lên tiếng gọi cô ta lại.
03
Ánh mắt tôi rơi xuống chiếc cổ trắng ngần của Tô Nguyệt. Chiếc vòng cổ bạch kim đó, mặt dây chuyền là một viên ngọc sapphire màu xanh có hình dáng độc đáo.
“Cô Tô, chiếc vòng cổ này rất biệt trí.” Tôi buông tay Lục Trạch Khiêm ra, đi đến trước mặt Tô Nguyệt. “Cho tôi xem một chút được không?”
Tô Nguyệt theo bản năng che lấy ngực, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía Lục Trạch Khiêm. Sắc mặt Lục Trạch Khiêm lập tức tái mét. “Đây là hàng nhái cao cấp, đồ chợ chỉ vài trăm tệ. Anh chỉ thích kiểu dáng này nên mua một cái thôi.”
Tôi cười. “Vài trăm tệ?” Tôi đưa tay nắm lấy mặt dây chuyền đó, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc của phỉ thúy, cộng thêm các đường vân đặc trưng. Tôi hoàn toàn chắc chắn đó là của hồi môn mẹ tôi để lại cho tôi trước khi qua đời.
Năm ngoái nó bị mất cắp trong phòng tôi, vì chuyện này, tôi đã đuổi việc vài người giúp việc. Hóa ra, nó đã bị Lục Trạch Khiêm lấy trộm, rồi tặng cho thanh mai của anh ta.
Tôi bật cười, một nụ cười giả tạo gượng ép sự phẫn nộ. “Tác phẩm này làm giả như thật đấy, chỉ là chi tiết chạm khắc này…” Tôi ngước mắt nhìn Tô Nguyệt: “Đồ giả thì mãi mãi là đồ giả, không bao giờ bước lên được chính điện.” 726484
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Contact the business
Website
Address
90000