Adventure Alpha
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Adventure Alpha, Gaming Video Creator, The Rocks.
17/07/2026
Tôi gái quê, vừa lên thành phố làm quán karaoke đã phải lòng ông chủ 70t đã qua một đời vợ, yêu nhau 1 tuần ông kéo tôi về ở chung để tôi đỡ tiền thuê trọ, hàng đêm chỉ cần ‘tập thể dục’ 1 tiếng là sáng ra tài khoản tingting ngay 100 triệu. Từ ngày quen nhau, tôi sống sướng như bà hoàng, còn được anh hứa hẹn cho một tương lai tươi sáng nhưng hôm về sớm, vừa mở tủ bếp ra lấy đồ nấu cơm thì rợn người khi thấy thứ này rơi ra 👇 👇 👇
17/07/2026
Người Lính Phi Công Mỹ tìm Lại Tình đầu Đang mang Thai ở Việt Nam, sau gần 50 năm lạc mất nhau...
Tôi đứng chết lặng ở Bến Ninh Kiều, gió sông thổi lạnh buốt sống lưng. Cách đó chưa đầy ba mươi mét, một ông lão người Mỹ tóc bạc trắng ngồi bất động trên ghế gỗ cũ kỹ, vai run run, tay nắm chặt bức ảnh ngả vàng. Nước mắt ông rơi lã chã, không kìm nén. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung. Chân tôi muốn bước tới, nhưng cả cơ thể như bị đóng băng. Tôi sợ. Sợ rằng tất cả chỉ là giấc mơ đau đớn, và khi tỉnh dậy, nỗi mất mát sẽ cướp đi của tôi thêm một lần nữa.
Hơn bảy mươi tuổi, cuộc đời tôi tưởng đã nguội lạnh. Vậy mà khoảnh khắc ấy, tất cả ký ức ùa về như sóng dữ, khiến tôi nghẹn họng, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má không hay.
Tôi là Lê Ngọc Châm. Sinh ra ở Sài Gòn những năm 1940s, cha là kỹ sư người Pháp, mẹ người Việt. Năm 1968, bom đạn khiến gia đình tôi dời xuống Cần Thơ. Tôi hai mươi tuổi, làm phiên dịch cho Hội Chữ thập đỏ. Đó là nơi tôi gặp Thomas Bradley – trung úy phi công Mỹ hai mươi hai tuổi, thuộc phi đoàn trực thăng 175.
Lần đầu tiên anh nhìn tôi ở trạm y tế dã chiến Trà Nóc, ánh mắt anh dừng lại lâu đến mức tôi phải quay đi, mặt nóng bừng. Anh tìm mọi cớ gặp tôi. Có hôm anh vẽ nguệch ngoạc một bông sen tặng tôi, có hôm anh chờ tôi tan ca rồi rủ đi dạo Bến Ninh Kiều. Tôi từ chối rất nhiều lần. Hàng xóm dị nghị, mẹ tôi lo lắng: “Con gái nhà lành, đừng dây dưa với lính Mỹ, mai sau khổ lắm con ơi.”
Nhưng tình yêu thời chiến đến như cơn mưa rào mùa hạ, không gì cản nổi. Chúng tôi gặp nhau lén lút. Anh thuê căn phòng nhỏ sau tiệm vải đường Nguyễn Thị Minh Khai. Những buổi chiều mưa tầm tã, chúng tôi ngồi nép dưới hiên quán chè, anh nắm chặt tay tôi, hôn lên mu bàn tay lạnh cóng. “Châm, anh sẽ không bỏ em,” anh thì thầm bằng giọng Anh nặng trịch. Tôi nép vào ngực anh, nghe tim anh đập mạnh, mùi thuốc súng và xăng máy bay vẫn còn vương trên áo. Đêm 2 tháng Giêng năm 1970, dưới cơn mưa phùn lạnh buốt, chúng tôi đã vượt qua giới hạn của hai con người đang yêu nhau trong lòng chết chóc.Tôi biết mình mang thai vào tháng thứ ba. Nỗi sợ hãi gặm nhấm tôi từng ngày. Thomas nhận lệnh khẩn chuyển đi Biên Hòa hỗ trợ chiến dịch Campuchia. Trước khi đi, anh ôm tôi thật chặt: “Em chờ anh. Anh sẽ trở lại.” Tôi muốn nói với anh rằng tôi đang có con của anh, nhưng lời nói mắc nghẹn trong cổ họng. Tôi sợ anh day dứt, sợ anh phải chọn giữa quân ngũ và tôi, sợ anh mang theo nỗi lo ấy vào chiến trường. Tôi im lặng. Và chính sự im lặng ấy đã cướp mất con tôi sau này.
Tôi về quê Tam Bình, Vĩnh Long sinh con gái tháng 10 năm 1970. Bé có đôi mắt nâu sâu, hàng mi dài y hệt Thomas. Tôi đặt tên Lê Mai Linh. Những năm tháng sau 1975, cuộc sống đảo lộn. Lời đồn “con lai Mỹ” khiến tôi bị cô lập. Chồng tôi sau này – một người cán bộ về hưu – ban đầu không biết chuyện, nhưng khi hay tin, ông đã giận dữ suốt nhiều năm. “Mày giấu tao chuyện lớn thế này?” Những trận cãi vã nổ ra, mẹ chồng tôi thì ngày ngày mắng chửi: “Nhà này có con hoang Mỹ, xấu hổ với làng xóm.” Tôi cắn răng chịu đựng, vừa làm ruộng, vừa may áo cho thuê để nuôi hai đứa con sau này và lo cho Mai Linh.
Năm 1975, Sài Gòn hỗn loạn. Mẹ tôi bệnh nặng nằm viện, van xin tôi đưa Mai Linh lên trung tâm SOS Tân Định tạm gửi vài tuần để tránh đạn bom và loạn lạc. Tôi do dự rất nhiều, nhưng cuối cùng đành ký giấy gửi tạm. Chỉ nghĩ vài ngày sau đón về. Ai ngờ sáng hôm sau, con bé đã bị đưa lên chuyến bay Operation Baby Lift sang Pháp. Khi tôi đạp xe đạp từ Cần Thơ lên Sài Gòn, nước mắt rơi đầy đường, chạy vào trung tâm gào khóc, họ lạnh lùng nói hồ sơ thất lạc, con bé đã đi rồi.
Tôi ngã quỵ ngay giữa sân. Tiếng khóc của tôi vang vọng, mùi thuốc khử trùng bệnh viện lẫn với mùi mồ hôi và bụi đường khiến tôi nôn oẹ. Về nhà, tôi nhốt mình trong căn nhà tranh vách đất suốt ba tháng, không ăn không ngủ. Chồng tôi lúc ấy cũng đang khó khăn với công việc mới, ông trách tôi: “Mày ngu quá, sao không giữ con lại?” Những lời ấy như dao cắt vào tim. Tôi mất con, mất cả niềm tin vào chính mình.
Nửa thế kỷ trôi qua. Tôi già đi, tóc bạc trắng, sống trong căn nhà nhỏ ven sông Tam Bình. Hai đứa con sau lớn lên, lập gia đình, nhưng tôi vẫn một mình trong nỗi đau thầm lặng. Đêm nào tôi cũng mơ thấy Mai Linh khóc gọi mẹ, giật mình tỉnh dậy, nước mắt ướt đẫm gối. Tôi nghĩ mình sẽ mang nỗi day dứt này xuống mồ.Cho đến một buổi sáng đầu năm 2023, cháu trai Hoàng Sơn – con trai út của tôi – gọi điện giọng run run: “Bà ơi, có một ông người Mỹ tên Thomas Bradley đang tìm bà qua diễn đàn cựu binh…”...
Tôi sững sờ, tay cầm điện thoại run đến mức suýt rơi. Không tin nổi....................................................
Xem tiếp tại bình luận 👇👇💌
17/07/2026
Thấy bố chồng càng gi;;à càng y;;ếu lại hay lẫn chẳng thể tự chăm nổi mình, tôi định bụng sẽ thuê 1 cô giúp việc về trông nom ông nhưng vợ nằng nặc đòi nghỉ việc để ở nhà phụng dưỡng cho tôi yên tâm công tác. Nghe vợ nói vậy mà tôi rớt nước mắt, thầm cảm ơn em vừa ngoan ngoãn, hiểu chuyện lại có hiếu quá. Nhưng cũng từ ngày ấy, vợ chồng tôi dường như ít có thời gian g;;ần g;;;ũi hơn vì tối nào em cũng nói mệt và muốn nghỉ sớm để hôm sau dậy làm đồ ăn cho bố. Hôm chủ nhật vừa rồi, vợ bận nên tôi chăm bố thay 1 hôm. Đúng lúc chuẩn bị tắm cho ông, bố chợt nắm chặt tay tôi rồi run rẩy nói 1 câu trong nước mắt. Nghe xong, tôi bàng hoàng, quyết định không nói với vợ mà âm thầm hôm sau thử về nhà sớm một hôm. Và rồi đúng như lời bố mình nói, tôi ch/ế/t đ/ứ/ng phát hiện bí mật k/inh h/oàng vợ vẫn che giấu suốt bấy lâu nay...
ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇💟
Trong lúc ta/ng gi/a bối rối chồng lỡ để điện thoại trong qu/an t/ài vợ, ba ngày sau tôi nhận được cuộc gọi từ số của cô ấy.....
---
Tôi đang chập chờn trong giấc ngủ mệt mỏi sau ba ngày ta/ng l/ễ vợ, thì điện thoại reo. Cánh tay tôi nặng nhọc với lấy chiếc điện thoại trên đầu giường. Mắt tôi trợn trừng lên khi nhìn thấy tên hiển thị: Hà. Nhưng không thể nào, Hà đã chết rồi. Tôi đã tự tay đặt điện thoại của cô ấy vào quan tài, bên cạnh thi thể lạnh lẽo của cô ấy. Vậy thì tại sao…? Tại sao số của cô ấy lại gọi cho tôi vào lúc này?
Tôi nhớ lại những ngày đầu mới gặp Hà. Tôi biết cô ấy qua một người bạn, và ngay lần đầu gặp mặt tôi đã vô cùng yêu mến Hà. Cô ấy nhanh nhẹn, hoạt bát, đáng yêu. Chúng tôi nói chuyện với nhau rất hợp, tôi đã nghĩ biết đâu cả hai sẽ trở thành một đôi. Nhưng câu nói tiếp theo của Hà khiến tôi chết lặng: "Em đã có người yêu rồi anh. Chúng em đang có dự định làm đám cưới." Tôi buồn khủ/ng khi/ếp. Chưa bao giờ tôi có cảm giác với một cô gái nào nhiều như với Hà. Tôi cố tránh tiếp xúc nhiều với cô ấy vì sợ càng tiếp xúc lại càng không muốn từ bỏ. Nhưng không gặp thì lại nhớ, không nói chuyện thì lại thấy như bị ngạt thở.
Tôi quyết định trở thành người đàn ông đứng sau Hà, dõi theo mọi bước đi của cô ấy. Bất cứ khi nào Hà cần giúp đỡ, tôi sẽ luôn có mặt. Tôi cứ tưởng tình cảm đó của tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nói ra, thì ngày hôm đó Hà tìm tới tôi, gục đầu vào vai tôi mà nức nở: "Anh ấy bỏ em rồi." Hóa ra người con trai mà Hà trao trọn tình yêu kia đã phản bội Hà mà đi theo một người đàn bà giàu có.
Tôi ôm Hà vào lòng, dịu dàng an ủi. Nhìn Hà nức lên nghẹn ngào, tôi thấy tim mình đau qu/ặn lại. Suốt khoảng thời gian Hà đau đớn, luôn có tôi ở bên cạnh, quan tâm chăm sóc. Tình cảm tôi dành cho Hà càng lúc càng lớn, mà tôi phải giấu chặt nó trong lòng. Tôi chẳng ngờ một lần uống say, tôi lại tới tận nhà để tỏ tình với Hà. Sớm hôm sau tỉnh dậy, tôi hốt hoảng gọi điện xin lỗi Hà, thì không ngờ Hà lại nói: "Cho cả hai chúng ta một cơ hội tìm hiểu nhau." Càng bất ngờ hơn nữa khi ba tháng sau, tôi và Hà tổ chức đám cưới. Nhiều người nói tôi vội vàng khi cưới Hà, nhưng tôi thấy tình cảm tôi dành cho Hà đã đủ chín muồi rồi. Hôn nhân sau này, cả hai sẽ cùng vun đắp.
Cuộc sống của hai vợ chồng rất hạnh phúc. Hà là người vợ nết na, dịu dàng, khiến tôi luôn nở mày nở mặt với mọi người. Tôi tự dặn lòng phải cố gắng thật nhiều để không khiến Hà phải buồn lòng. Còn về phía Hà, tôi biết cô ấy đang cố gắng xóa bỏ hoàn toàn hình ảnh của người yêu cũ, vì anh ta đã không còn xứng đáng, và Hà cần phải cố gắng để xứng đáng với tôi.
Nhưng đúng là cuộc sống chẳng ai biết trước được chữ ngờ. Gã người yêu cũ của Hà hẹn gặp cô ấy. Hà nói không đến, nhưng gã khẩn khoản cầu xin, hắn còn nói nếu Hà không tới thì sẽ hối hận. Không muốn gã làm phiền đến cuộc sống của mình nữa, Hà đồng ý. Nhưng Hà đâu ngờ gã đã lừa cô ấy. Hắn lôi kéo Hà, hắn nói yêu Hà, vì ép buộc mới bỏ Hà. Hà thấy ghê tởm, đứng dậy ra về thì thấy chóng mặt. Và khi Hà tỉnh dậy, cô ấy thấy mình không mảnh vải che thân, còn gã đã biến mất.
Hà có thể hiểu mình đã phản b/ội tôi. Cô ấy muốn ch/ết. Nhưng cô ấy còn yêu tôi rất nhiều. Hà quyết định giấu kín tất cả. Thấy Hà trở về với tâm trạng bất ổn, tưởng Hà mệt, tôi lại cuống quýt nấu mấy món ngon tẩm bổ cho Hà. Tôi càng như vậy, Hà càng cảm thấy có lỗi. Rồi Hà mang thai. Cô ấy sợ hãi nghĩ đến lần đó với gã, sợ hãi không biết đứa con là của tôi hay của gã. Vì thời gian quá gần nhau. Hà càng không dám bỏ thai vì tôi đã biết, hơn nữa dù có thế nào thì nó cũng là con của Hà.
Biết Hà có thai, tôi dành hết thời gian để chăm lo cho Hà. Nhìn tôi tận tình tận tâm với đứa con không biết có phải của mình không, lòng Hà đau như cắt. Không chịu được sự giày vò, Hà quyết định làm một điều: cô ấy giả chết.
Cái tin Hà đột ngột qua đời ai cũng sững sờ. Nghe đâu Hà bị suy tim. Tôi thì vì sự ra đi quá đột ngột của Hà và đứa con chưa chào đời mà đau đớn, khóc mãi. Mẹ tôi nhìn con trai như vậy, muốn nói ra sự thật lắm. Nhưng nhìn những vật dụng mà Hà để lại, tôi càng đau lòng hơn. Rồi vì quá đau buồn lại bối rối, trong lúc tang ra, tôi đã để điện thoại của Hà vào quan tài cùng với di thể cô ấy. Chôn cất Hà xong, tôi như người mất hồn, vẫn không thể tin được Hà lại ra đi đột ngột đến như vậy.
Ba ngày sau, tôi đang chập chờn trong giấc ngủ mệt mỏi thì có điện thoại. Cánh tay nặng nhọc với lấy chiếc điện thoại. Mắt tôi trợn trừng lên khi thấy đó là số của Hà. Chiếc điện thoại này tôi đã để vào quan tài của Hà rồi cơ mà. Sao có thể? Bất giác tôi ấn nghe. Giọng Hà vang lên: "Tới đón em, Hải."
Tôi còn tưởng mình đang nằm mơ. Hà đã chết rồi cơ mà. Tôi định lao ra thắ/p hương cho Hà thì mẹ tôi bước vào: "Đi đón vợ con đi."
"Vợ con chết rồi, mẹ đang nói gì vậy?"
"Không, cái ch/ết là giả. Mẹ đã giúp nó lừ/a con."............................................................
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 của cȃu cҺuүệп Dướι pҺầп ЬìпҺ luậп ƌầu tιȇп..
👇👇👇 Ẩn bớt
17/07/2026
Nghĩ mà buồn quá 😰 Tôi đau thắt lòng. Hóa ra căn nhà này là... 👇 👇🏆
17/07/2026
Cô Gái Nằm Viện Không Ai Thăm, Chỉ Có Anh Xe Ôm Ở Lại Chăm Sóc… Đến Khi Biết Danh Tính Thật Của Anh, Cả Bệnh Viện S//ố/c Nặ/ng...
Một tuần liền, giường bệnh số 18 ở khoa hồi sức gần như không có lấy một người thân ghé thăm.
Mỗi sáng, các y tá đều nhìn thấy một cô gái trẻ khoảng hai mươi lăm tuổi nằm bất động trên giường, gương mặt t//ái nhợt vì vừa trải qua ca phẫ//u th//uật nguy hiểm. Chiếc điện thoại đặt bên cạnh chưa từng reo. Bó hoa trên đầu giường cũng không có. Ngay cả một hộp cháo nóng cũng chẳng ai mang đến.
Thế nhưng, điều khiến cả khoa chú ý lại là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi.
Anh mặc chiếc áo khoác xe ôm công nghệ đã bạc màu, khuôn mặt rám nắng, bàn tay đầy vết chai. Sáng nào anh cũng xuất hiện đúng bảy giờ, lặng lẽ mua cháo, thay nước, lau người, gội đầu và ngồi bên giường bệnh đến tận tối muộn.
Không ai biết anh là ai.
Có người hỏi:
"Anh là chồng cô ấy à?"
Anh chỉ cười.
"Không."
"Là anh trai?"
Anh lắc đầu.
"Cũng không."
"Có họ hàng?"
Anh vẫn chỉ cười nhẹ.
"Không."
Câu trả lời ấy khiến ai cũng ngạc nhiên.
Không phải chồng.
Không phải người thân.
Không họ hàng.
Vậy tại sao lại tận tụy đến vậy?..
Cô gái tên Minh Anh.
Ba ngày trước, cô gặp TNGT trên đường đi làm. Lúc ấy, người đầu tiên lao tới không phải người quen.
Mà chính là anh xe ôm tên Hoàng.
Anh bỏ luôn cuốc xe đang chở khách, bế Minh Anh lên taxi, ứng trước toàn bộ tiền viện phí rồi ở lại ký giấy cấp cứu khi bệnh viện không liên lạc được với người nhà.
Đến khi bác sĩ hỏi:
"Anh là người thân?"
Hoàng chỉ đáp một câu:
"Nếu không có ai thì cứ ghi tên tôi."..
Sau ca m//ổ, bệnh viện nhiều lần gọi vào danh bạ của Minh Anh.
Cha.
Không bắt máy.
Mẹ.
Tắt nguồn.
Bạn trai.
Sau khi nghe thông báo phải đóng thêm viện phí, anh ta chỉ lạnh lùng nói:
"Chúng tôi chia tay rồi."
Rồi cúp máy.
Cả khoa ai cũng lắc đầu.
Ngay cả điều dưỡng lâu năm cũng thở dài.
"Đúng là lúc hoạn nạn mới biết lòng người."..
Hoàng thì khác.
Ban ngày chạy xe kiếm tiền.
Ban đêm ngủ gục ngoài hành lang bệnh viện.
Có hôm trời lạnh, anh lấy luôn áo khoác đắp lên người Minh Anh còn mình chỉ mặc chiếc áo thun mỏng.
Một y tá thương tình hỏi:
"Anh chăm cô ấy như vậy vì yêu cô ấy à?"
Hoàng im lặng rất lâu.
Rồi nói:
"Tôi nợ cô ấy."
Câu trả lời càng khiến mọi người tò mò.Nợ?Một anh xe ôm và một cô gái văn phòng nhìn chẳng có chút liên quan.
Họ đã gặp nhau từ bao giờ?..
Ngày thứ tám.
Minh Anh tỉnh lại.
Việc đầu tiên cô nhìn thấy là Hoàng đang ngồi ngủ gật trên chiếc ghế nhựa.
Đôi mắt cô đỏ hoe.
"Anh... là ai?"
Hoàng cười.
"Người qua đường thôi."
"Chính anh cứu tôi?"
Anh gật đầu.
"Ừ."
"Tại sao anh còn ở đây?"
"Không yên tâm."
Chỉ bốn chữ đơn giản.
Nhưng khiến Minh Anh bật khóc.
Trong suốt tám ngày nằm viện, người thân bỏ mặc.
Người xa lạ lại không rời nửa bước...
Những ngày sau đó, hai người dần trò chuyện nhiều hơn.
Hoàng ít nói.
Mỗi lần Minh Anh hỏi về gia đình, anh đều lảng sang chuyện khác.
Anh chỉ bảo mình chạy xe ôm đã gần mười năm.
Không nhà.
Không vợ.
Cũng chẳng còn ai.
Minh Anh thương người đàn ông trước mặt.
Một người sống nghèo nhưng giàu lòng tử tế...
Cho đến một buổi chiều.
Một đoàn xe sang bất ngờ dừng kín cổng bệnh viện.
Hơn mười người mặc vest bước xuống....HẾT PHẦN 1, BÌNH LUẬN CHỮ "CÓ" ĐỂ ĐỌC PHẦN 2 DƯỚI BÌNH LUẬN! 👇 👇 👇💞
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Website
Address
The Rocks, NSW