My life in a nutshell

My life in a nutshell

Share

She never looked nice. She looked like art , and art wasn't supposed to look nice, it was supposed to make you feel something . :)

11/01/2020

“Why do people have to be this lonely? What's the point of it all? Millions of people in this world, all of them yearning, looking to others to satisfy them, yet isolating themselves. Why? Was the earth put here just to nourish human loneliness?”
- Sputnik Sweetheart - Murakami

Photos from My life in a nutshell's post 10/05/2020

I love being alone ❤️

09/28/2020

I'm no longer envy those who leap towards lust or longing like it is going to change their lives. Those people, I have found are often looking to either escape themselves, or distract themselves, and it bankrupts them. They're empty in certain ways, always after the next beautiful thing, and the next after that. They devour, and devour and devour but they will never be full. They are malnourished where it counts, they will never be satisfied. Because the real nourrishment, the real feast, exists not in someone's lips or the curve of their spine. It exists in the most honest aspects of who they are. It exists in their nostalgia and their hopes and in the way certain songs make them want to cry.

You want genuine beauty? Real beauty? The kind of connection that isn't short lived, but rather, feels like it has existed for hundred of years, feels all consuming and feverish and grounding at the same time? Connect. Sit with someone and ask them about all the horrible things they have done in their life, and listen to the ways their voice cracks. Sit with someone and let them tell you about what it felt like to lose their dad, what it felt like to break the heart of someone they once loved. Sit with someone and look them in the eyes, listen to the ways they are passionate about, how their smile curves towards their ears. Sit with someone and let them touch you. NOT physically but mentally. Sit with someone and let them have you, not tangibly, but on a soul level. Only then will you understand why lust is so vacant in comparison, why it is so dull.

06/27/2020

Mẹ ơi, hôm nay con nhớ nhà!

05/19/2020

Cách ly xã hội ở Paris

Tôi vẫn nhớ một ngày giữa tháng 3 Macron tuyên bố đóng cửa mọi thứ ở pháp trừ siêu thị và một vài cửa hàng khác để phòng ngừa Covid 19, mọi người ra đường phải viết đơn, cấm tập thể dục trước 19h, etc

Cảm giác lúc đó của tôi chắc là mọi thứ ổn không có vấn đề gì, tôi sắp được ở nhà tận hưởng cuộc sống, được ngồi một góc đọc sách cả ngày, hay xem lại bộ Reply yêu thích.

Hơn 2 tháng tại nhà, tôi đi qua đủ loại cảm xúc, những ngày đầu khi vừa học vừa làm từ xa, cái giường chắc là cái bẫy lớn nhất trong ngày của bản thân, cảm giác như đang đi du lịch nghỉ mát vậy, chỉ muốn nằm ườn ra như cô mèo nhỏ, đói thì ăn, no thì đi ngủ, thỉnh thoảng lại phơi nắng, quên đi tất cả nghĩa vụ và trách nhiệm của cuộc sống. Hậu quả chắc là uống vô độ và chậm đủ thể loại deadline, tăng cân không kiểm soát vào một hai tuần đầu tiên của đợt confinement.

Tôi nhớ trong cuốn người phụ nữ chạy cùng sói, Clarisse có nói rằng tất cả phụ nữ nên có một thời điểm quay về với ngôi nhà tâm hồn ( retour à la maison d'âme ) của mình trong thời gian biểu bận rộn của cuộc sống hiện đại.

Ngôi nhà đó có thể là một rừng cây, bãi biển hay hoang mạc, đôi khi một tán cây nhỏ, cũng có thể là ao nước, hay chiếc lá vàng rơi trên đường nhựa, hay một cây xương rồng qua của kính tiệm hoa, ánh nắng chiều tà xuyên qua cửa sổ, là phút giây bạn được một mình được yên tĩnh ngắm nhìn vạn vật trong sự hỗn độn của nó. Nhiều người nghĩ rằng thật cô đơn khi trở về ngôi nhà tâm hồn, nhưng bản chất của từ " alone " trong tiếng anh được tách bở 2 từ "all" và "one", là hoàn toàn về một thể, về sự đồng nhất giữa thể xác bà tâm hồn bạn, dành thời gian cho ngôi nhà tâm hồn đang khô héo dần bởi cuộc sống bận rộn xô bồ ngoài kia, kết nối với bản thân, nghe theo tiếng gọi bên trong, tưới nước cho nó, trò chuyên với nó và đi theo những gì nó đang dẫn dắt bạn. Bởi người ta chỉ nhìn rõ với trái tim và tâm hồn, còn con mắt lại luôn mù loà trước những điều cốt tử.

Vậy nên tôi thấy yêu khoảng thời gian giãn cách xã hội này lạ lùng, khi ánh nắng ban mai vờn trên má mỗi sáng mai thức dậy, dàn chim nhỏ thi nhau hót như trẩy hội, chăn màn được xếp một cách gọn gàng như đang đi lính vậy, đốt một ít nến thơm, chút cà phê sữa và list nhạc chill trên laptop. Khi chán thi đi dạo, nhìn ngắm phố phường, viết lách, cuối tuần lại vẽ tranh, tưới nước cho cây, đọc quên cả thời gian một cuốn sách hay từ sáng tới tôi. Tôi như hiểu thêm chú mèo già của chị cùng nhà, vì sao luôn thích ngồi bên của sổ ngắm nhìn thế giới ngoài kia cảm giác thật tuyệt vời khi tâm an tĩnh nhìn thế giới dịch chuyển xung quanh, tiếng xe cộ mỗi sáng, các chuyến giao hàng từ Rungis của siêu thị nhỏ bên cạnh, tán cây xanh rờn khi xuân đến, thỉnh thoảng rung rinh khi có làn gió nhẹ phớt qua, 2 ông cụ dắt chó đi dạo, kiên nhẫn chờ cho chú chó cưng sủa nhặng lên rồi vờn xung quanh ông, nở một nụ cười thật hạnh phúc đầy cưng chiều, cuộc sống như dừng trôi bạn chỉ ngồi thế để cảm nhận thôi.

Người ta gọi là cô đơn, tôi gọi là tận hưởng độc hành, sống trọn từng khoảnh khắc một mình.

Liệu bạn có cô đơn khi cách ly xã hội không vậy?

-MH-

Want your establishment to be the top-listed Arts & Entertainment in Toronto?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Category

Art

Website

Address


Toronto, ON