Prof. Torello Lotti

Prof. Torello Lotti

Condividi

Professore Ordinario e Direttore della Cattedra di Dermatologia e Venereologia della Università degli Studi Guglielmo Marconi, Roma, Italia.

14/02/2025

Về quê ăn Tết, tôi gặp cảnh nhà giàu nhất làng vinh qui bái tổ.
Hào hứng chạy theo đám đông giành bao lì xì, tôi bỗng sững người khi phát hiện cậu con trai độc nhất của họ, lại chính là “em trai nghèo khó” mà tôi từng nuôi ăn nuôi mặc.
Hắn ta rất rộng rãi, vừa mở lì xì đã phát ngay tổng cộng 20 nghìn tệ.
Nhưng chỉ ba ngày trước, tiền mua đồ ăn ngoài 20 tệ của hắn vẫn là tôi trả.
Tôi đứng ngẩn ra vài giây, sau đó quay đầu, gửi một tin nhắn cho cấp trên:
“Anh nói trụ sở phía Nam có một vị trí phù hợp với tôi, vẫn còn giữ lại chứ?”
“Tôi đồng ý chuyển công tác, sau Tết tôi sẽ không quay lại nữa.”
----
Tôi là nữ sinh viên đại học giỏi giang nhất trong mắt cả làng.
Tốt nghiệp trường danh tiếng, làm việc tại Thượng Hải, giữ vị trí quản lý cấp cao.
Lương một năm hàng triệu tệ, mỗi lần về quê, tôi đều trở thành đề tài nóng hổi trong vòng tám chuyện của các bà cô, bà thím.
Ngay cả trung tâm lan truyền tin đồn ở đầu làng cũng không ngừng vang vọng truyền thuyết về tôi.
“Mấy người có thấy áo hôm nay con bé Trần Tịch Xuân mặc không? Con gái tôi bảo đó là gì mà LV, đắt lắm đấy!”
“Còn cái xe cô ta lái nữa, Mercedes hẳn hoi, chỉ có đại lão mới đi loại đó!”
“Chậc chậc, con gái mà kiếm đâu ra lắm tiền thế? Không khéo làm tiểu tam cho ai rồi cũng nên?”
“Đừng nói thế, Tiểu Xuân năm nào cũng phát lì xì cho cả làng, con bé vẫn có hiếu mà!”
Thật ra tôi chẳng quan tâm người ta nói gì về mình.
Tôi thích cảm giác trở thành tâm điểm của đám đông.
So với bị đồn thổi, bị tám chuyện, tôi còn hóng xem họ có thể bịa ra bao nhiêu chuyện hoang đường nữa.
Nhưng mà.
Năm nay lại là một ngoại lệ.
Dù tôi mặc nguyên bộ đồ ngủ, lén lút chầu chực ở đầu chợ cả buổi chiều, vẫn chẳng mấy ai nhắc đến tên tôi.
Vị trí “trung tâm tin đồn” của tôi ở làng dường như đã biến mất.
Thật sự quá mức thất vọng!
Về đến nhà, tôi lập tức hỏi mẹ.
“Sao con chỉ vừa bước vào tiệm tạp hóa mua ít đậu phộng, mà ông chủ đã nhắc đến cái tên Trương Kiến Quân?”
“Tứ thẩm đánh mạt chược mà cứ một câu lại ‘Trương đại ca’, hai câu lại ‘Trương đại ca’!”
“Nhà họ Trương có nhân vật nào ghê gớm lắm sao?”
“Sao năm nay không ai bàn tán chuyện con cặp đại gia nữa? Con tức quá đi mất!”
Mẹ tôi đang cho gà ăn, không buồn ngẩng đầu lên, hờ hững đáp:
“Trương đại ca là đại gia giàu nhất làng mình.”
“Hai mươi mấy năm nay mới lần đầu về quê, ‘vinh quy bái tổ’, mỗi nhà mỗi hộ đều được phát hẳn 20 nghìn tiền lì xì.”
“Mấy cái tin đồn nhỏ lẻ của con thì là gì chứ?
“Tiền mặt vẫn là thực tế nhất!”

14/02/2025

Tôi và chị gái là cặp song sinh.
Chị ấy tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của “bạch nguyệt quang”, nên đã giả chết bốn năm, toan tính ngày trở về sẽ tát thẳng vào mặt tôi, kẻ “thế thân” này.
Nhưng chị ấy quên mất, trong gia tộc tài phiệt của chúng tôi, không ai nói chuyện tình cảm, chỉ có tiền và quyền mới là tất cả.
Từ khoảnh khắc chị ấy “chết đi”, chị ấy đã bị loại khỏi cuộc chơi.
----
Người chị đã mất tích trên biển bốn năm trước đột nhiên trở về.
Chị ấy mặc một chiếc váy trắng tinh, trông mỏng manh yếu đuối, ngồi trên sofa, nước mắt lưng tròng.
“Ba, mẹ, con nhớ hai người lắm, cuối cùng con cũng về rồi… Con đã chịu bao nhiêu khổ cực suốt quãng thời gian qua…”
Chị ấy diễn rất nhập tâm, nghĩ rằng khi cha mẹ nhìn thấy mình sống sót trở về, nhất định sẽ vui mừng đến phát khóc, ôm chặt lấy nhau mà khóc cạn nước mắt.
Nhưng chị ấy đã thất vọng rồi.
Bầu không khí yên lặng đến đáng sợ.
Không một ai nói gì.
Vẻ mặt Nguyễn Triều Nhan thoáng vẻ bất an, ánh mắt khẽ lướt qua một vòng, nhận ra tất cả thành viên quan trọng trong gia tộc đều có mặt.
Nhưng cha mẹ không hề tỏ ra xúc động trước lời khóc lóc của chị ấy.
Chị ấy siết chặt tay, thử thăm dò lần nữa:
“Ba, mẹ, con về rồi.”
Lần này, người ngồi im lặng từ đầu đến giờ mới lên tiếng.
“Ừ, về là được.”
Là mẹ tôi.
Bà khẽ xoa trán, giọng mệt mỏi.

13/02/2025

Công lược thành công phản diện bệnh kiều năm thứ ba, tôi phát hiện anh vẫn còn tự làm hại bản thân.
Tôi đổi điểm tích lũy cuối cùng với hệ thống, đưa anh quay về thời thơ ấu của anh.
Nhận nuôi tên phản diện nhỏ bị bỏ rơi trong cô nhi viện.
1.
"Nhanh lên nào," tôi nhẹ giọng thúc giục anh.
Tống Ngật cúi đầu, vẻ mặt hơi lúng túng, “Anh không muốn đi."
Tôi bước tới, kéo mũ áo hoodie của anh xuống, xoa xoa dái tai anh, "Không được, lần này phải nghe lời em."
Tôi lại kéo anh đi về phía trước hai bước, anh ở phía sau buông xuôi nói: "Hồi nhỏ anh là một đứa trẻ hư."
Mọi người trong cô nhi viện đều nói anh là kẻ xấu bẩm sinh.
Lòng tôi chua xót, vừa nhẹ giọng an ủi vừa kiên quyết kéo anh vào cô nhi viện.
Cô nhi viện biết hôm nay chúng tôi đến, đã cho bọn trẻ xếp thành một hàng từ sớm.
Tôi chưa từng xem ảnh Tống Ngật năm tuổi, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhận ra giữa những gương mặt non nớt kia, có một đôi mắt phảng phất nét tương đồng với Tống Ngật hiện tại.
Tống Ngật lúc nhỏ có mái tóc hơi xoăn, trên khuôn mặt trắng trẻo có vài vết bầm tím, tư thế đứng không được ngay ngắn, trên mặt còn mang vẻ thiếu kiên nhẫn.
Tống Ngật nắm lấy tay tôi, không cho tôi đi qua.
Tôi đan mười ngón tay vào lòng bàn tay anh, nắm tay anh đi tới.
Tôi ngồi xổm xuống, mỉm cười dịu dàng: "Cháu tên gì?"
Cậu bé cúi đầu không nói, cô giáo bên cạnh sốt ruột thúc giục: "Người ta hỏi cháu đó, mau trả lời đi!"
Cậu bé miễn cưỡng nói: "Tống Gia Hành."
Tống Ngật hơi sững người.
"Chồng tôi trước đây cũng tên là Tống Gia Hành, xem ra chúng ta rất có duyên đấy."
Tôi đưa tay còn lại nắm lấy bàn tay nhỏ của Tống Gia Hành.
"Cháu có muốn làm con của chúng ta không?"

Vuoi che la tua studio sia il Clinica più quotato a Florence?
Clicca qui per richiedere la tua inserzione sponsorizzata.

Digitare

Telefono

Indirizzo


Via Vittorio Alfieri 28
Florence
50121