Writer Tran Ky Trung
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Writer Tran Ky Trung, Author, Houston, TX.
Bài viết này ,tôi viết cách đây tám năm (2015) đăng trên trankytrung.com trong mục " Bình luận" nhân vụ một cô người mẫu bị bắt vì tội " bán dâm". Nay nhân chuyện một cô gái từng là tiếp viên hàng không vừa bị bắt, cũng do phạm tội này, tôi đăng lại bài bình luận" Vừa phải thôi". Thiết nghĩ, bài viết vẫn nguyên tính thời sự, thậm chí tôi có cảm nghĩ, tình hình ngày càng "nặng" hơn, chua chát hơn.
VỪA PHẢI THÔI!
Một cô người mẫu bị bắt quả tang “bán dâm”, các báo lề phải thi nhau đưa tin, chụp hình, thậm chí còn đề rõ tên thật của cô. Cứ làm như xã hội chúng ta trong sạch, đạo đức, công tâm…
Xin lỗi, đây là việc làm thất đức, tàn ác đến tệ hạị.
Cô ấy có đi bán dâm, tôi nghĩ, cũng còn đạo đức chán vạn hơn bao người.
Hãy nhìn xem những kẻ có chức, có quyền đang thừa tiền nếu không xây nhà, xây cửa, sắm sửa ô tô, đi nước ngoài thì dùng tiền này chơi gái. Có kẻ chơi gái mà bị thân tàn danh liệt.
Xã hội đang ngày càng đi vào sự suy đồi đạo đức, bất chấp luật pháp. Có kẻ dám đánh bạc cả mấy tỷ, thì cũng có người kiếm ăn lần hồi từng đồng một. Ấy vậy những kẻ vô luân, vô đạo đức kia vẫn cao ngạo rao giảng sống có “đạo đức, trong sạch, học tập làm theo tấm gương Bác Hồ vĩ đại”. Sự giả dối đẩy đến tận cùng, giả dối lừa mình, lừa thiện hạ, giả dối đẩy người lương thiện, người dân vào chỗ mất đất, mất ruộng, mất nguồn sống. Đấy là chưa kể, không ngày nào báo chí không đưa tin những vụ chém giết do những nguyên nhân vì kinh tế, xã hội, văn hóa…Nhìn chỗ nào cũng có những lời oán thán của người dân.
Với thực trạng xã hội như vậy, người dân có quyền suy nghĩ, xã hội chúng ta đang sống, có đúng là xã hội “văn minh, dân chủ tiến bộ”? Hay là một xã hội chưa bước qua giai đoạn tư bản nguyên thủy man rợ?
Rồi, bắt cô gái đi bán dâm, báo chí đưa tin đến cùng chi tiết, còn chuyện công an đánh dân vô cớ thì sao (như vụ Văn Giang)? Xã hội đen lộng hành thì sao? Học sinh đánh nhau thì sao? Thầy giáo bán điểm, mua dâm với học sinh thì sao?
Hãy xem những tai nạn giao thông khủng khiếp diễn ra thời gian gần đây. Trách nhiệm do ai gây nên? Bao giờ mới khắc phục được.
Còn những vụ tham nhũng tày đình, hàng nghìn tỷ tiền thuế của dân chui vào túi quan tham hoặc làm lãng phí một cách khủng khiếp, tiền của dân đổ xuống sông, xuống bể tạo nên sự bất bình rất lớn trong nhân dân. Nhưng tất cả vẫn là sự im lặng, hoặc giải thích xuê xoa, lấy lệ. Kẻ chịu trách nhiệm chính, ai cũng có thể nhìn thấy, nhưng vẫn không làm sao, vẫn ung dung tại vị.
Tệ nạn quan liêu, hống hách của đám quan lại lan tràn, không coi dân ra gì, dồn người dân vào con đường cùng. Không còn con đường nào khác là họ tự phát chống lại. Nếu không chống lại được thì chỉ có nước bỏ quê đi nơi khác làm ăn, làm ăn đủ đường, bất chấp để được sống, đẩy nhiều phụ nữ bán dâm lấy tiền nuôi mình, nuôi gia đình. Ai cũng thấy cả, nhưng gần như mọi người thơ ơ, vô trách nhiệm, chấp nhận.
Ai tạo ra và gần như dung dưỡng những hình ảnh xấu này?
Chỉ những việc sơ qua tôi nói ở trên, thì thấy rằng, chuyện một cô gái chưa có tấm bằng đại học, nhà nghèo, bỏ xứ đi nơi khác làm ăn, tuy đã là người mẫu, đóng phim nhưng mọi nhu cầu vẫn chưa có, không có chỗ dựa, tương lai chưa minh định được … buộc phải đi bán dâm với các đại gia thừa tiền, so với những chuyện kia có đáng là bao mà báo chí “lề phải” suốt mấy ngày nay khai thác.
Đâu là cái “tâm” cái “tầm” của người làm báo!
Vừa phải thôi!
317) KHÔNG BIẾT ĐÂU MÀ LẦN! - Truyện ngắn
Chuyện này xảy ra ở miền bắc từ hồi xa lắc, xa lơ, thời bao cấp ở miền bắc trước năm 1975.
… Vụ tổ chức của Bộ đưa Mai Văn Khoái về là cán bộ phiên dịch cho nữ chuyên gia, ông Sở, Giám đốc nông trường Vân Mai, tiếp nhận đã có ý khó chịu. Ai lại đang ở thời buổi cả nước gồng lên để đánh nhau, cố thắng giặc, thiếu thốn trăm bề, mọi người ăn mặc giản dị, thật đơn giản thì “ xuất hiện” ở nông trường Vân Mai một thằng thanh niên lúc nào tóc tai cũng chải rẽ ngôi, chân đi dép nhựa Tiền Phong chẳng bao giờ thấy dính đất, áo trong quần không một vết nhăn, luôn thẳng thớm. Đã vậy cứ buổi chiều chơi bóng chuyền, chỉ quần đùi, may ô mà tay chân của Khoái toàn “múi” với “bắp” cuồn cuộn, con gái nông trường háo hức đến xem làm cho ông Sở tức lộn ruột. Nào thế đã xong, Khoái với nữ chuyên gia toàn nói bằng tiếng nước ngoài lại càng làm cho ông Sở điên tiết . Đã có lần ông Sở gọi riêng Khoái ra góp ý :
-Anh nói với nữ chuyên gia, trước mặt tôi nên nói tiếng Việt… - Chợt nhớ, ông chữa thẹn - Anh nên phiên dịch ra tiếng Việt để tôi cùng nghe.
- Em với nữ chuyên gia, ngoài chuyên môn còn có chuyện riêng nữa. Chuyện riêng thì anh nghe làm gì! - Khoái nói với ông Sở cứ như không.
Ông Sở nghe Khoái nói vậy, thoáng nghi ngờ: “ Mẹ… nó muốn giấu mình đây, không theo dõi sát, là thế nào cũng có chuyện. Một con trông lúc nào cũng hừng hực, cạnh một thằng phong độ thế kia, không khéo thì…”.
Sự nghi ngờ của ông Sở lại hoá ra là sự thật.
Nữ chuyên gia có chửa, dù cố giấu, cái bụng ngày càng lớn dần, hiện rõ cho thiên hạ thấy. Vì chuyện này, nữ chuyên gia buộc phải về nước sớm hơn dự định. Mọi con mắt đổ dồn vào Khoái. Không Khoái thì ai ??? Suốt ngày hai người cứ cặp kè như đôi sam , lúc ở đồng cỏ, lúc ở phòng riêng, lúc ở vườn trồng cây thí nghiệm vắng người…!!! Đã vậy cuộc chia tay ở ga Hàng Cỏ tiễn nữ chuyên gia về nước, trước mặt bao người , Khoái không cần giấu diếm tình cảm, nào là nước mắt, nào lời nói ngậm ngùi, cả ánh mắt chứa chan, cả cái vẫy tay tình cảm… Có “đâm cối không trật” Khoái với nữ chuyên gia đã yêu nhau.
Thế có chết không cơ chứ !!!
Trước khi gọi Khoái lên hỏi cho nhẽ để có hình thức kỷ luật, ông Sở báo cáo về Vụ tổ chức của Bộ. Ngay lập tức có công văn trả lời , bên dưới là chữ ký ông Vụ trưởng: “… Nữ chuyên gia là con của một đồng chí lãnh đạo cấp rất cao nước bạn, đồng chí có tình cảm rất đặc biệt với đảng và nhân dân Việt Nam. Người con gái độc nhất mà đồng chí vô cùng yêu quý cũng dành tình cảm rất lớn cho nhân dân Việt Nam. Là kỹ sư kinh tế, con gái của đồng chí tình nguyện sang Việt Nam giúp phát triển kinh tế, cụ thể giúp nông trường Vân Mai. Anh Khoái không hiểu điều đó, phạm một khuyết điểm vô cùng nghiêm trọng, ảnh hưởng rất tiêu cực đến uy tín của đảng và nhà nước chúng ta. Để giải quyết triệt để, trước mắt tuyệt đối không cho chuyện “… quan hệ của anh Khoái với nữ chuyên gia…” lộ ra ngoài, tạo dư luận xấu đến quan hệ hai nước, làm rạn nứt tình cảm mà đồng chí lãnh đạo cấp rất cao của nước bạn đã dành cho đảng và nhân dân Việt Nam. Đồng thời, Vụ tổ chức đề nghị Ban giám đốc nông trường Vân Mai phải có hình thức kỷ luật thật thích đáng với anh Mai Văn Khoái … ”
Thực hiện nội dung công văn của Vụ tổ chức, ông Sở cho gọi Khoái lên phòng giám đốc. Trước khi tiếp Khoái , ông Sở đóng hết các cửa sổ, yêu cầu tay chánh văn phòng, khi ông đang nói chuyện với Khoái, không cho ai vào.
Khoái bước rón rén vào phòng giám đốc, nét mặt buồn rũ rượi, dáng đi thiễu não, áo quần xộc xệch … không như hôm nào đi bên cạnh nữ chuyên gia. Ông Sở không buồn để ý đến thái độ, hình dáng của Khoái. Vừa thấy Khoái, ông Sở quát luôn:
-Trông có đẹp mặt không ? Bây giờ anh đã thấy ân hận về tội lỗi của mình chưa chưa?
Khoái ngồi, gật gật đầu:
-Em ân hận lắm!
-Anh ân hận về điều gì ? - Ông Sở hỏi giật.
-Em ân hận …- Khoái mếu máo - Giá như em đừng làm cho cô ấy chửa, có phải bây giờ hai chúng em vẫn ở bên nhau… - Khoái nhìn ông Sở khai thật - Em yêu cô ấy lắm mà cô ấy cũng yêu em…
Tưởng Khoái ân hận điều gì, chứ ân hận điều đó càng làm cho ông Sở nóng mặt. Ông Sở quát vào mặt Khoái:
- Anh có biết việc làm của anh làm mất danh dự của tổ quốc không? Tổn hại đến uy tín một người đảng viên, đến cả uy tín đảng và nhà nước Việt Nam không?
Khoái nói trong khi nước mắt, nước mũi chảy ra thành vệt:
- Thưa anh, em thấy làm gì đến mức độ như thế, chúng em yêu nhau thật mà. Thậm chí cô ấy còn nói, nếu như lấy em, sẽ ở lại Việt Nam. Còn không lấy được em, cô ấy sẽ không lấy ai nữa. Như vậy là em nâng cao uy tín nhân dân mình, đất nước mình đấy chứ!
Ông Sở nhìn Khoái với ánh mắt khinh bỉ:
-Họ là người nước ngoài sướng đủ thứ, đẹp ngời ngời như thế, con một đồng chí lãnh đạo cấp rất cao ở nước bạn lại đi yêu một người như anh. Anh tự xem lại anh xem. Anh nói thế, không sợ người ta cười vào mặt à. Tởm!
Khoái tránh ánh mắt đó, cố nói cho ông Sở hiểu:
- Ngay buổi tối đầu tiên, khi em tiếp xúc với nữ chuyên gia đã có một kỷ niệm thiêng liêng, không thể nào quên được. Anh cho em kể không ?
- Anh kể đi !
- Tối ấy, nông trường của mình không cho thắp đèn sáng sợ máy bay Mỹ thấy sẽ ném bom, trong phòng chỉ có ánh sáng nhờ nhờ thôi, ngoài trời lại rét, gió rít. Khung cảnh đó dễ làm cho người ta ngồi sát lại gần để sưởi ấm cho nhau , lúc đó nữ chuyên gia nói nhờ em… luồn tay vào trong để gãi lưng, không những gãi lưng mà nữ chuyên gia còn yêu cầu.... gãi ngực … có mùi nước hoa… rồi…
Ông Sở vội lấy tay bịt mồm Khoái:
- Không nói nữa, tôi cấm anh nói những điều này với ai. Phải giữ tuyệt đối bí mật, hiểu chưa!
-Sao thế ạ! - Khoái hỏi.
-Đảng viên phải có nghị lực mạnh mẽ, ý chí tiến công sắc bén, đạo đức thật trong sáng, còn anh, đàn bà mới nhờ luồn tay vào phía trong, người ta nói "gãi lưng" thì "gãi lưng", sao đi "gãi ngực"!!! Rồi có tý nước hoa đã hư hỏng. Lộ chuyện này ra, quần chúng coi đảng viên ra cái gì nữa. Đơn giản như thế mà anh cũng hỏi !
- Không anh ạ! - Khoái lại giãi bày - Tình yêu bắt đầu từ những hành động như thế… nên …
- Thôi, tôi không nghe anh kể nữa. Mới sơ sơ qua như thế tôi đã biết anh đồi truỵ như thế nào rồi. Anh phải bị kỷ luật. Anh nghe đây… - Ông Sở thông báo cho Khoái biết hình thức kỷ luật mà Khoái phải nhận.
… Khoái bị khai trừ ra khỏi đảng, đưa xuống đội sản xuất, làm nông trường viên, mọi tiêu chuẩn tem phiếu lương thực, thực phẩm bị cắt hết, hạ lương xuống mấy bậc…
Bị kỷ luật, thành một nông trường viên bình thường Khoái đã thấy tủi, còn tủi hơn đi đâu cũng có người chỉ chỏ, bàn tán, thậm chí có người là bạn thân cũng không dám nói chuỵện, cứ như Khoái là một “tội phạm”!!! Cũng vì thế đi làm hay xuống bếp tập thể ăn cơm cứ lủi thủi một mình, để lại cho Khoái một nỗi cô đơn lớn lao. Chịu không nổi, Khoái gặp ông Trưởng phòng tổ chức nông trường đề đạt ý nguyện:
- Em cứ thấy mọi người chỉ trỏ, bàn tán, rồi không ai nói chuyện với em, họ nhìn em bằng con mắt khinh bỉ. Em không thể chịu được cảnh này. Hay là … sắp tới nông trường ta có đợt tuyển quân để vào Nam chiến đấu, em xung phong đi bộ đội vào trong đó…
Ông Trưởng phòng tổ chức gặp ông Sở nói chuyện Khoái muốn xung phong đi bộ đội để đỡ “ xấu hổ” . Nghe Trưởng phòng tổ chức nói vậy, ông Sở cười khẩy:
- Nó đừng hy vọng vào chuyện đó! Quân đội nào chứa chấp những người như thằng Khoái, một thanh niên hư hỏng, trụy lạc – Tức quá ông Sở văng tục rồi quyết định – Nó đ… cả gái nước ngoài. Đã vậy tôi sẽ cho nó một kỷ luật nặng hơn!
Khoái bị điều về làm tổ trưởng tổ đào nhà vệ sinh cho tất cả đội của nông trường. Các đội của trường cách nông trường bộ, gần khoảng năm cây số, dài khoảng hai mươi cây số. đi bộ mất cả ngày. Đất đồi, cứng hơn đá, đào mỗi hố sâu hai mét, cắt tranh về lợp mái, đập nứa đan phên… công việc cực vất vả. Những người được điều về tổ này toàn thành phần bất hảo, lười lao động nên Khoái không thể nào điều hành nổi. Đã vậy việc nặng nhọc, chỉ có non tháng không ai nhận ra Khoái một thanh niên “ phong lưu , tóc rẽ ngôi, đi dép nhựa Tiền Phong…” trước kia. Thậm khổ, quá khổ, lần này Khoái quyết tâm. Nhân nông trường có đợt tuyển quân gấp vào chiến trường, nhiều người quá sợ trốn khám tuyển, lại có người chặt ngón chân, tự thương để khỏi vào quân đội… thì Khoái lấy dao lam vạch một đường trên cánh tay, lấy máu viết một lá đơn xung phong đi bộ đội với những dòng chữ như có lửa: “ … Tôi đã phạm một sai lầm nghiêm trọng ảnh hưởng đến uy tín đảng, dân tộc, đất nước. Hãy cho tôi vào ngay chiến trường, chỉ có cái chết mới sửa chữa được sai lầm này!” . Ông Sở cầm lá đơn của Khoái, đọc đến đó, ông xé ngay và vứt vào mặt Khoái, mắng te tát:
-Anh có viết một lá đơn chứ mười lá đơn bằng máu chúng tôi cũng không cho anh đi bộ đội. Còn lâu nhé! Mà có cho anh vào bộ đội, đọc lý lịch của anh, người ta cũng đuổi anh về. Anh có biết không ? Cái tội của anh còn lớn hơn tội đào ngũ, phản bội chạy sang bên địch. ” Đào ngũ, phản bội chạy sang bên địch” ít người biết, chứ cái tội của anh “làm cho người nước ngoài chửa”, nông trường biết, lãnh đạo biết, quốc tế biết… Bộ đội nào chứa chấp anh. Về đi, về mà đào hố vệ sinh! Một tuần phải xong hai hố, không hoàn thành chúng tôi sẽ kỷ luật anh nặng hơn.
Khoái lủi thủi ra về, trong lòng buồn vô hạn…
… Đột nhiên, hơn sáu tháng sau, nghĩa là sau thời gian Khoái về làm tổ trưởng tổ đào hố vệ sinh, ông Sở tiếp một phái đoàn trung ương đi trên một ô tô com măng ca “đít vuông” (1), nét mặt ai cũng lộ vẻ quan trọng. Ông trưởng đoàn cho biết một tin, biết tin đó chỉ chút nữa là ông Sởi bật ngửa:
-Phài đưa anh Khoái về Hà Nội trong một ngày gần nhất, có một việc rất khẩn, cần thực hiện gấp. Đồng chí lãnh đạo cấp rất cao nước bạn, là người bạn vô cùng thân thiết với đảng và nhân dân Việt Nam đã nhận anh Khoaí làm con rể và đám cưới sẽ tổ chức ở nước bạn, dự kiến sẽ có các đồng chí lãnh đạo cấp cao của đảng và nhà nước ta sẽ dự, nhân chuyến thăm nước đó.
Ông Sở như vẫn không tin vào tai mình, hỏi lại:
-Sao lại có chuyện lạ như vậy? Các đồng chí có thể nói rõ cho tôi biết được không!
Ông trưởng đoàn liền giải thích ngay:
-Đồng chí đại sứ nước đó có nói cho chúng tôi biết, con gái của đồng chí lãnh đạo cấp rất cao nước M… với anh Khoái yêu nhau rất tha thiết. Khi về nước cùng cái thai, việc đầu tiên là cô gái yêu cầu bố, tức là đồng chí lãnh đạo cấp rất cao kia phải cho làm đám cưới với anh Khoái, ngoài anh Khoái cương quyết không lấy ai nữa. Hơn nữa cái thai, như cô ấy nói, đó là kết quả tình yêu rất đẹp của hai người, nếu không cho lấy anh Khoái, cô ấy sẽ … tự tử! Nghe vậy, đồng chí lãnh đạo cấp rất cao nước bạn rất thương con liền đồng ý và nhờ đại sứ liên hệ ngay với lãnh đạo nước ta về việc này. - Ông trưởng đoàn nhấn mạnh - Đây là một cơ hội rất thuận lợi thắt chặt quan hệ quốc tế giữa hai nước, tranh thủ sự viện trợ không hoàn lại kinh tế cũng như quân sự nên chúng ta phải làm hết sức chu đáo, thật vẹn toàn. Vậy bây giờ anh Khoái ở đâu ? - Ông trưởng đoàn hỏi ông Sở. Biết không thể giấu được, ông Sở trả lời thành thật:
-Dạ, báo cáo với các đồng chí, anh Khoái hiện đang làm tổ trưởng tổ đào hố làm nhà vệ sinh. Anh ấy ở cách đây cũng khá xa, đi bộ về cũng mất một ngày, người gầy và đen lắm!
-Tại sao các đồng chí lại đưa anh Khoái về tổ vệ sinh ? Rồi để “gầy và đen” ! – Giọng ông trưởng đoàn có vẻ bực mình.
-Tôi và Ban giám đốc thực hiện công văn của Vụ tổ chức khi chúng tôi báo cáo việc làm của anh Khoái là phải “kỷ luật thích đáng”, khai trừ ra khỏi đảng, hạ bậc lương... Các đồng chí có cần xem công văn đó không? - Ông Sở định rút công văn của Vụ tổ chức để trong cặp.
-Thôi, không cần, không cần - Ông trưởng đoàn ngăn lại, ngẫm nghĩ một lúc, ông nói tiếp - Thế này nhé, việc này rất hệ trọng, đồng chí không cho ai biết, trừ Ban giám đốc. Cũng chưa vội báo cho anh Khoái biết. Ban giám đốc đưa anh Khoái về đây, cho ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi để hồi phục sức khoẻ, khôi phục lại đảng tịch, trả lương đầy đủ như trước khi bị kỷ luật . Mười lăm ngày sau, chúng tôi sẽ cho ô tô lên đón anh Khoái về Hà Nội. Chứ bây giờ mà đón anh ấy về Hà Nội với bộ dạng như thế lại biết nguyên nhân kỷ luật thì ăn nói như thế nào với đồng chí đại sứ nước bạn?
… Thế là Khoái về lại nông trường Bộ, nhưng lần này rất khác với lần trước, không còn phải rón rén đi vào phòng giám đốc, cũng không phải thưa gửi… Đặc biệt là thái độ của ông Sở với Khoái, ân cần, thân thiện, hoà nhã cứ một điều” Khoái muốn gì, cứ nói !”,”Ăn mạnh đi em, đừng ngại”, “Mai này xa em, anh nhớ lắm!” Khoái chẳng hiểu thế nào, có hỏi như buổi đầu thì được ông Sở nói rất lập lờ :
-Em có tiêu chuẩn đặc biệt. Tiêu chuẩn gì? Mười lăm ngày sau, anh sẽ cho em biết. Còn bây giờ, em cứ tận hưởng, vì đây là tiêu chuẩn Ban giám đốc dành riêng cho em.
Ngày đầu, Khoái chưa hiểu, còn ngại, mấy ngày sau, cứ thấy “sơn hào, hải vị “ như trứng rán, dưa xào, rau muống luộc, cơm ít độn, thỉnh thoảng lại có mấy thịt lợn luộc… những món mà Khoái thường nằm mơ khi còn ở tổ đào hố vệ sinh , được đưa lên . Thôi thì… đang chỗ ở quá cực, ăn quá khổ, rừng rú hoang dại, công việc nặng nề nay ăn sướng, ở sướng, hơn hẳn nhà ăn tập thể, không phải làm việc gì, cứ tẩm bổ đã, cho lại sức, rồi tính sau - Khoái nghĩ vậy .
Chỉ mười lăm ngày sau, sức khoẻ của Khoái hồi phục thấy rõ, nước da hồng hào không còn đen sạm như trước, ánh mắt tinh anh hơn, dáng cũng thẳng hơn, mái tóc chuẩn bị bồng bềnh. Nghĩ về ông Sở, lúc này Khoái không còn ác cảm, ngược lại thấy thân thiện, những lời mắng mỏ của ông ấy không còn đọng một “vết” nào trong “đáy” não của Khoái. Cũng chính sau mười lăm ngày, tức là trước một ngày phái đoàn trung ương lên đón Khoái, ông Sở mới nói ra sự thật vì sao Khoái được tẩm bổ trong mươì lăm ngày đó. Khoái nghe tin ấy thì sững lại, như không thể tin được, cứ như người đang ở trong rừng bịt kín, âm u được người ta bế thốc tống ra chỗ ánh sáng chói loà, làm cho Khoái. “choáng”. Phải một lúc sau Khoái mới trấn tĩnh được, hỏi ông Sở:
-Lúc nãy anh nói với em điều gì ấy nhỉ ?
-À ! Anh nói lại với em, em sẽ được về Hà Nội , sang nước bạn lấy nữ chuyện gia, người yêu của em. Quyết định của trung ương và cả bên lãnh đạo của nước bạn đấy. Em được khôi phục đảng viên và toàn bộ lương như trước khi bị kỷ luật. Ngày mai có xe đón em về Hà Nội tại đây!
-Thật không anh ?
-Thật, Tôi không dám nói dối em!
-Ôi, em sướng quá ! - Khoái ôm chầm lấy ông Sở.
Và… điều này mới quan trọng, ông Sở hít một hơi dài, lấy bình tĩnh, gỡ tay của Khoái ra rồi nói:
- Mong em bỏ qua chuyện hồi ấy… hồi ấy… tôi cũng xin lỗi , chỉ vì có chút bực… mắng nặng em, thực ra cũng vì nhiệm vụ … nhiệm vụ… chung… là bảo vệ uy tín đảng chúng ta… bảo vệ mối quan hệ quốc tế vô sản thiêng liêng.
Khoái nghe vậy, vội lắc đầu :
-Không anh đừng nói thế, chuyện đó em cũng quên rồi, không giận mà ngược lại, em phải biết ơn , thậm chí ngàn lần biết ơn đối với anh mới đúng - Thấy ánh mắt ông Sở nhìn mình như không hiểu, Khoái nói hồ hởi pha chút cảm động - Hồi ấy anh tiếp nhận lá đơn viết bằng máu xung phong vào bộ đội, đồng ý cho em đi chiến trường thì bây giờ làm gì có chuyện em đứng đây tỏ lòng biết ơn anh rồi về Hà Nội ra nước ngoài cưới vợ. Có đi đâu em cũng nhớ ơn này, nhớ đến muôn đời!
Rồi Khoái lại ôm hôn ông Sở rất thắm thiết.
Còn ông Sở ngẫm nghĩ : “ … Cũng may, mình xé lá đơn viết bằng máu xung phong đi bộ đội, cho nó ở lại. Chứ bây giờ nó đi bộ đội vào trong kia, chết mất “gáo” mình không biết ăn nói thế nào với Trung ương với nước bạn, có khi còn bị kỷ luật ấy chứ. Đúng là … không biết đâu mà lần!”.
------------------
(1)Xe quân sự loại nhỏ thường thấy của Liên Xô, Trung Quốc viện trợ cho Việt Nam trước năm 1975
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Contact the public figure
Telephone
Address
Houston, TX