Seafood Connection Troy AL

Seafood Connection Troy AL

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Seafood Connection Troy AL, Seafood Restaurant, 304 Madison Street, Troy, AL.

03/19/2026

Our special 1lb medium 0rder potatoes,2pc corn ,2 pc sausage,2pc eggs 1 cup butter $22.99 today until 03/31.thank you

02/13/2026

#9: 1lb Jumbo shrimp with 2pc tilapia:$23.99 plus tax

02/13/2026

Good morning we’re have special still $22.99 until next weekend.thank you

12/31/2025

We will close tomorrow .and open back on Friday.thank you.Happy new year everyone

12/16/2025

Good afternoon everyone. We will closed for Christmas week ( December 23-December 27) and we will open back on December 30. Thank you .

“Khi ranh giới giữa các tôn giáo không còn là những đường phân cách, mà trở thành những con đường song song cùng chảy về một đại dương chung !"

MỘT BUỔI TỐI GẶP GỠ GẦN 500 NGƯỜI DÂN Ở MISSISSIPPI – TẠI NHÀ THỜ THÀNH PHỐ MERIDIAN. 
[English translation provided below] 

Thật ra, hòa bình không sinh khởi từ những tuyên bố lớn lao hay những danh xưng tôn giáo được nêu lên một cách trang trọng. Hòa bình thường đến rất khẽ, bắt đầu từ khoảnh khắc con người biết dừng lại, biết buông xuống phản ứng, không còn vội vàng khẳng định mình đúng hay người khác sai. Khi tâm biết lắng lại như thế, hòa bình tự nhiên có mặt.

Tối hôm ấy, tại thành phố Meridian, tiểu bang Mississippi, hòa bình đã hiện diện theo cách rất giản dị như vậy.
Không phải khi tiếng tụng kinh vang lên, cũng không phải lúc những nghi thức được cử hành, mà ngay từ giây phút những con người rất khác nhau cùng ngồi xuống trong một không gian chung, một sự hòa hợp đã bắt đầu được cảm nhận. 

Đó là một nhà thờ, nơi có sự hiện diện trang nghiêm của vị mục sư, của chư Tỳ kheo, của người dân địa phương và các vị lãnh đạo cộng đồng. Mỗi người mang theo một truyền thống tâm linh khác nhau, một con đường tu tập khác nhau, nhưng không ai cần phải giải thích niềm tin của mình, cũng không ai đặt câu hỏi rằng ai thuộc về ai. Trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại sự hiện diện trọn vẹn, lặng yên và đầy tôn trọng.

Thế rồi, giữa không gian ấy, lời cầu nguyện của vị mục sư vang lên trước. Sau đó là tiếng tụng kinh và chú nguyện của chư Tỳ kheo. Nếu tâm còn bận so sánh, người ta có thể thấy ở đó là hai nghi thức tôn giáo khác biệt. Nhưng khi tâm lắng xuống, không còn phân chia hay phán xét, thì tất cả chỉ còn lại một dòng chảy duy nhất của thiện lành. Hai truyền thống, nhiều ngôn ngữ, nhiều hình thức biểu đạt khác nhau, nhưng cùng hướng về một ước nguyện rất sâu và rất người: mong cho khổ đau trên thế giới này được lắng dịu.

Trong khoảnh khắc ấy, RANH GIỚI GIỮA CÁC TÔN GIÁO KHÔNG CÒN LÀ NHỮNG ĐƯỜNG PHÂN CÁCH, MÀ TRỞ THÀNH NHỮNG CON ĐƯỜNG SONG SONG CÙNG CHẢY VỀ MỘT ĐẠI DƯƠNG chung. Dù gọi tên là lời cầu nguyện hay bài kinh, dù xuất phát từ Kinh Thánh hay Kinh tạng, thì cốt lõi vẫn là sự hướng thiện, là khát vọng đem lại an lành cho con người và cho thế giới.

Có lẽ vì vậy mà khi Thị trưởng Percy Bland III trao bản tuyên dương dành cho Tăng đoàn và Hành trình Walk for Peace, cảm xúc không chỉ dừng lại ở sự vinh danh. Ở đó còn có một sự thấu hiểu sâu sắc về giá trị chung mà tất cả các truyền thống tâm linh đang cùng gìn giữ: giá trị của hòa bình, của nhân ái, của sự chung sống không loại trừ.

Sau hơn 50 ngày bộ hành, hơn 800 dặm từ Fort Worth, Texas, đây là một trong những lần hiếm hoi mà sự đón tiếp không chỉ dừng lại ở sự hỗ trợ bên ngoài, mà đã chạm đến tầng sâu nhất của sự đồng cảm. Không phải vì đoàn đã đi xa bao nhiêu, mà vì thông điệp của hòa bình đã được lắng nghe bằng trái tim, vượt qua mọi nhãn hiệu tôn giáo.

Và rồi, giữa tất cả những khoảnh khắc trang nghiêm ấy, có một hình ảnh khiến nhiều người mỉm cười. 
Đó là Aloka, chú chó nhỏ lặng lẽ bước đi cùng đoàn. 
Aloka không mang theo giáo lý, không đại diện cho tôn giáo nào, không phân biệt ai là Phật tử hay tín đồ Kitô giáo. Chú chỉ hiện diện, một cách tự nhiên và vô điều kiện. Và chính sự hiện diện không phân biệt ấy lại trở thành một bài pháp giản dị nhưng rất sâu về lòng nhân ái, thứ mà mọi tôn giáo đều cùng hướng đến.

Buổi gặp gỡ khép lại bằng nghi thức cột dây chúc phúc. Những sợi chỉ mảnh được cột lên cổ tay không phải để giữ lấy một ân phước từ bên ngoài, mà để nhắc mỗi người quay về với trách nhiệm của chính mình. 
Trong tinh thần Phật giáo, không có sự ban phước từ một đấng quyền năng, mà chỉ có sự nương tựa nơi giới, định và tuệ. Và trong tinh thần của mọi truyền thống tâm linh chân chính, con đường chuyển hóa luôn bắt đầu từ chính nội tâm con người.

Nhìn lại, điều còn đọng lại không phải là một sự kiện đặc biệt, mà là một xác tín rất rõ ràng: bất cứ nơi đâu con người biết buông xuống cái tôi, thì nơi đó có thể trở thành đạo tràng. Bất cứ cuộc gặp gỡ nào được nuôi dưỡng bằng chánh niệm, bằng tôn trọng và bằng lòng thương, thì cuộc gặp gỡ ấy đều có thể trở thành pháp duyên.

Thế nên, con đường hòa bình không khởi đi từ những khẩu hiệu lớn lao, cũng không được đo bằng việc nó đi qua Washington D.C. hay dừng lại ở Meridian. Con đường ấy bắt đầu từ hơi thở, từ khoảnh khắc tâm biết dừng lại, không còn phản ứng trước khác biệt và phân chia, không còn bị dẫn dắt bởi thắng thua hơn kém. Và rồi, từng chút một, nó được nuôi lớn bằng một nội tâm biết yêu thương, biết thấy hiểu, biết mở rộng lòng từ với tất cả muôn loài.

Những bước chân lặng lẽ trong đêm ở Meridian, trong không gian của một nhà thờ, giữa những con người rất khác nhau nhưng cùng hiện diện bằng sự lắng nghe và tôn trọng, chính là minh chứng sống động cho điều ấy. 

Trong dòng chảy bao la của vũ trụ, mọi pháp tuy mang hình tướng khác nhau, nhưng cuối cùng đều quy về một mạch nguồn duy nhất: mạch nguồn của hiểu biết, của từ bi và của hòa bình.
____

AN EVENING GATHERING WITH NEARLY 500 COMMUNITY MEMBERS IN MISSISSIPPI AT MERIDIAN CITY CHURCH
“When the boundaries between religions are no longer lines of division, but become parallel paths flowing toward a shared ocean.”

[English translation]

In truth, peace does not arise from grand declarations or from the formal naming of religious identities. Peace often arrives quietly, beginning in the moment when people learn to pause, to release their reflexive reactions, and to stop rushing to prove themselves right or others wrong. When the mind settles in this way, peace naturally becomes present.

On that evening in Meridian, Mississippi, peace appeared in precisely this simple and unassuming form. It did not begin with the sound of chanting, nor with the performance of ritual, but from the very moment that people of many differences chose to sit down together in a shared space. From that moment, a sense of harmony could already be felt.

It was a church, a place holding the dignified presence of a pastor, Buddhist monks, local residents, and community leaders. Each person carried a distinct spiritual tradition and a different path of practice. Yet no one felt the need to explain their beliefs, and no one questioned who belonged to whom. In that moment, what remained was simply full presence, quiet attention, and mutual respect.

Within this shared space, a Christian prayer was offered first, followed by Buddhist chanting and blessings. If the mind were inclined toward comparison, one might see two religious rituals standing apart. But when the mind rests without division or judgment, what remains is a single current of goodwill. Two traditions, many languages, many outward forms, yet all oriented toward one deeply human aspiration: that suffering in this world may be eased.

In that moment, the boundaries between religions were no longer lines of separation, but became parallel paths flowing toward a shared ocean. Whether called a prayer or a chant, whether drawn from the Bible or the Buddhist scriptures, the essence was the same: a sincere intention toward goodness, compassion, and peace for humanity and the world.

Perhaps this is why, when Mayor Percy Bland III presented a proclamation honoring the Saṅgha and the Walk for Peace journey, the moment carried more than ceremonial recognition. It reflected a deeper understanding of the shared values that all genuine spiritual traditions seek to uphold: peace, compassion, and coexistence without exclusion.

After more than 50 days of walking and over 800 miles from Fort Worth, Texas, this welcome stood out as one that went beyond logistical support. It reached a deeper level of empathy. Not because of how far the monks had traveled, but because the message of peace was received with open hearts, beyond religious labels.

Amid the solemnity of the evening, there was also a moment that brought gentle smiles. That moment belonged to Aloka, the small dog quietly walking alongside the monks. Aloka carried no teachings, represented no religion, and made no distinction between Buddhist or Christian. He simply existed, naturally and without conditions. And in that presence, he became a simple yet profound teaching on compassion, the shared heart of all faiths.

The gathering concluded with the offering of blessing strings. The delicate threads tied around the wrist were not meant to secure blessings from an external power, but to remind each person of their own responsibility. In the Buddhist understanding, there is no bestowal of grace from a higher being, only the reminder to rely on ethical conduct, mental cultivation, and wisdom. And across all authentic spiritual traditions, transformation always begins within.

What lingered afterward was not merely the memory of a special event, but a clear conviction: wherever people are willing to set aside the ego, that place can become a sacred space. Wherever a meeting is nurtured by mindfulness, respect, and compassion, that meeting can become a meaningful spiritual connection.

Thus, the path of peace does not begin with lofty slogans, nor is it measured by passing through Washington, D.C., or stopping in Meridian. It begins with the breath, with the moment the mind learns to pause, to no longer react to difference or division, to no longer be driven by comparison and conflict. Gradually, it is sustained by an inner life rooted in love, understanding, and an open heart toward all beings.

The quiet footsteps of that night in Meridian, within the walls of a church, among people of many backgrounds who chose to listen and be present together, stand as a living testament to this truth.

In the vast flow of the universe, all teachings may appear in different forms, yet they ultimately return to a single source: the current of understanding, compassion, and peace.

Namo Buddhāya
Namo Dhammāya
Namo Saṅghāya

Walk for Peace -
We walk to bless all beings,
so that peace may take root,
and love, understanding, and compassion may spread in all directions.🌿

Vietnam: 15:05 - December 16, 2025
Texas, USA: 02:00 - December 16, 2025

#TykheoTueNhan #BaoThapTangKinhThanhDien #Buocchanhanhgia
#WalkForPeace #W4P #Walk4Peace #Dhammacetiya 

Bhikkhu Pannakara Tue Nhan 12/16/2025

“Khi ranh giới giữa các tôn giáo không còn là những đường phân cách, mà trở thành những con đường song song cùng chảy về một đại dương chung !" MỘT BUỔI TỐI GẶP GỠ GẦN 500 NGƯỜI DÂN Ở MISSISSIPPI – TẠI NHÀ THỜ THÀNH PHỐ MERIDIAN. [English translation provided below] Thật ra, hòa bình không sinh khởi từ những tuyên bố lớn lao hay những danh xưng tôn giáo được nêu lên một cách trang trọng. Hòa bình thường đến rất khẽ, bắt đầu từ khoảnh khắc con người biết dừng lại, biết buông xuống phản ứng, không còn vội vàng khẳng định mình đúng hay người khác sai. Khi tâm biết lắng lại như thế, hòa bình tự nhiên có mặt. Tối hôm ấy, tại thành phố Meridian, tiểu bang Mississippi, hòa bình đã hiện diện theo cách rất giản dị như vậy. Không phải khi tiếng tụng kinh vang lên, cũng không phải lúc những nghi thức được cử hành, mà ngay từ giây phút những con người rất khác nhau cùng ngồi xuống trong một không gian chung, một sự hòa hợp đã bắt đầu được cảm nhận. Đó là một nhà thờ, nơi có sự hiện diện trang nghiêm của vị mục sư, của chư Tỳ kheo, của người dân địa phương và các vị lãnh đạo cộng đồng. Mỗi người mang theo một truyền thống tâm linh khác nhau, một con đường tu tập khác nhau, nhưng không ai cần phải giải thích niềm tin của mình, cũng không ai đặt câu hỏi rằng ai thuộc về ai. Trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại sự hiện diện trọn vẹn, lặng yên và đầy tôn trọng. Thế rồi, giữa không gian ấy, lời cầu nguyện của vị mục sư vang lên trước. Sau đó là tiếng tụng kinh và chú nguyện của chư Tỳ kheo. Nếu tâm còn bận so sánh, người ta có thể thấy ở đó là hai nghi thức tôn giáo khác biệt. Nhưng khi tâm lắng xuống, không còn phân chia hay phán xét, thì tất cả chỉ còn lại một dòng chảy duy nhất của thiện lành. Hai truyền thống, nhiều ngôn ngữ, nhiều hình thức biểu đạt khác nhau, nhưng cùng hướng về một ước nguyện rất sâu và rất người: mong cho khổ đau trên thế giới này được lắng dịu. Trong khoảnh khắc ấy, RANH GIỚI GIỮA CÁC TÔN GIÁO KHÔNG CÒN LÀ NHỮNG ĐƯỜNG PHÂN CÁCH, MÀ TRỞ THÀNH NHỮNG CON ĐƯỜNG SONG SONG CÙNG CHẢY VỀ MỘT ĐẠI DƯƠNG chung. Dù gọi tên là lời cầu nguyện hay bài kinh, dù xuất phát từ Kinh Thánh hay Kinh tạng, thì cốt lõi vẫn là sự hướng thiện, là khát vọng đem lại an lành cho con người và cho thế giới. Có lẽ vì vậy mà khi Thị trưởng Percy Bland III trao bản tuyên dương dành cho Tăng đoàn và Hành trình Walk for Peace, cảm xúc không chỉ dừng lại ở sự vinh danh. Ở đó còn có một sự thấu hiểu sâu sắc về giá trị chung mà tất cả các truyền thống tâm linh đang cùng gìn giữ: giá trị của hòa bình, của nhân ái, của sự chung sống không loại trừ. Sau hơn 50 ngày bộ hành, hơn 800 dặm từ Fort Worth, Texas, đây là một trong những lần hiếm hoi mà sự đón tiếp không chỉ dừng lại ở sự hỗ trợ bên ngoài, mà đã chạm đến tầng sâu nhất của sự đồng cảm. Không phải vì đoàn đã đi xa bao nhiêu, mà vì thông điệp của hòa bình đã được lắng nghe bằng trái tim, vượt qua mọi nhãn hiệu tôn giáo. Và rồi, giữa tất cả những khoảnh khắc trang nghiêm ấy, có một hình ảnh khiến nhiều người mỉm cười. Đó là Aloka, chú chó nhỏ lặng lẽ bước đi cùng đoàn. Aloka không mang theo giáo lý, không đại diện cho tôn giáo nào, không phân biệt ai là Phật tử hay tín đồ Kitô giáo. Chú chỉ hiện diện, một cách tự nhiên và vô điều kiện. Và chính sự hiện diện không phân biệt ấy lại trở thành một bài pháp giản dị nhưng rất sâu về lòng nhân ái, thứ mà mọi tôn giáo đều cùng hướng đến. Buổi gặp gỡ khép lại bằng nghi thức cột dây chúc phúc. Những sợi chỉ mảnh được cột lên cổ tay không phải để giữ lấy một ân phước từ bên ngoài, mà để nhắc mỗi người quay về với trách nhiệm của chính mình. Trong tinh thần Phật giáo, không có sự ban phước từ một đấng quyền năng, mà chỉ có sự nương tựa nơi giới, định và tuệ. Và trong tinh thần của mọi truyền thống tâm linh chân chính, con đường chuyển hóa luôn bắt đầu từ chính nội tâm con người. Nhìn lại, điều còn đọng lại không phải là một sự kiện đặc biệt, mà là một xác tín rất rõ ràng: bất cứ nơi đâu con người biết buông xuống cái tôi, thì nơi đó có thể trở thành đạo tràng. Bất cứ cuộc gặp gỡ nào được nuôi dưỡng bằng chánh niệm, bằng tôn trọng và bằng lòng thương, thì cuộc gặp gỡ ấy đều có thể trở thành pháp duyên. Thế nên, con đường hòa bình không khởi đi từ những khẩu hiệu lớn lao, cũng không được đo bằng việc nó đi qua Washington D.C. hay dừng lại ở Meridian. Con đường ấy bắt đầu từ hơi thở, từ khoảnh khắc tâm biết dừng lại, không còn phản ứng trước khác biệt và phân chia, không còn bị dẫn dắt bởi thắng thua hơn kém. Và rồi, từng chút một, nó được nuôi lớn bằng một nội tâm biết yêu thương, biết thấy hiểu, biết mở rộng lòng từ với tất cả muôn loài. Những bước chân lặng lẽ trong đêm ở Meridian, trong không gian của một nhà thờ, giữa những con người rất khác nhau nhưng cùng hiện diện bằng sự lắng nghe và tôn trọng, chính là minh chứng sống động cho điều ấy. Trong dòng chảy bao la của vũ trụ, mọi pháp tuy mang hình tướng khác nhau, nhưng cuối cùng đều quy về một mạch nguồn duy nhất: mạch nguồn của hiểu biết, của từ bi và của hòa bình. ____ AN EVENING GATHERING WITH NEARLY 500 COMMUNITY MEMBERS IN MISSISSIPPI AT MERIDIAN CITY CHURCH “When the boundaries between religions are no longer lines of division, but become parallel paths flowing toward a shared ocean.” [English translation] In truth, peace does not arise from grand declarations or from the formal naming of religious identities. Peace often arrives quietly, beginning in the moment when people learn to pause, to release their reflexive reactions, and to stop rushing to prove themselves right or others wrong. When the mind settles in this way, peace naturally becomes present. On that evening in Meridian, Mississippi, peace appeared in precisely this simple and unassuming form. It did not begin with the sound of chanting, nor with the performance of ritual, but from the very moment that people of many differences chose to sit down together in a shared space. From that moment, a sense of harmony could already be felt. It was a church, a place holding the dignified presence of a pastor, Buddhist monks, local residents, and community leaders. Each person carried a distinct spiritual tradition and a different path of practice. Yet no one felt the need to explain their beliefs, and no one questioned who belonged to whom. In that moment, what remained was simply full presence, quiet attention, and mutual respect. Within this shared space, a Christian prayer was offered first, followed by Buddhist chanting and blessings. If the mind were inclined toward comparison, one might see two religious rituals standing apart. But when the mind rests without division or judgment, what remains is a single current of goodwill. Two traditions, many languages, many outward forms, yet all oriented toward one deeply human aspiration: that suffering in this world may be eased. In that moment, the boundaries between religions were no longer lines of separation, but became parallel paths flowing toward a shared ocean. Whether called a prayer or a chant, whether drawn from the Bible or the Buddhist scriptures, the essence was the same: a sincere intention toward goodness, compassion, and peace for humanity and the world. Perhaps this is why, when Mayor Percy Bland III presented a proclamation honoring the Saṅgha and the Walk for Peace journey, the moment carried more than ceremonial recognition. It reflected a deeper understanding of the shared values that all genuine spiritual traditions seek to uphold: peace, compassion, and coexistence without exclusion. After more than 50 days of walking and over 800 miles from Fort Worth, Texas, this welcome stood out as one that went beyond logistical support. It reached a deeper level of empathy. Not because of how far the monks had traveled, but because the message of peace was received with open hearts, beyond religious labels. Amid the solemnity of the evening, there was also a moment that brought gentle smiles. That moment belonged to Aloka, the small dog quietly walking alongside the monks. Aloka carried no teachings, represented no religion, and made no distinction between Buddhist or Christian. He simply existed, naturally and without conditions. And in that presence, he became a simple yet profound teaching on compassion, the shared heart of all faiths. The gathering concluded with the offering of blessing strings. The delicate threads tied around the wrist were not meant to secure blessings from an external power, but to remind each person of their own responsibility. In the Buddhist understanding, there is no bestowal of grace from a higher being, only the reminder to rely on ethical conduct, mental cultivation, and wisdom. And across all authentic spiritual traditions, transformation always begins within. What lingered afterward was not merely the memory of a special event, but a clear conviction: wherever people are willing to set aside the ego, that place can become a sacred space. Wherever a meeting is nurtured by mindfulness, respect, and compassion, that meeting can become a meaningful spiritual connection. Thus, the path of peace does not begin with lofty slogans, nor is it measured by passing through Washington, D.C., or stopping in Meridian. It begins with the breath, with the moment the mind learns to pause, to no longer react to difference or division, to no longer be driven by comparison and conflict. Gradually, it is sustained by an inner life rooted in love, understanding, and an open heart toward all beings. The quiet footsteps of that night in Meridian, within the walls of a church, among people of many backgrounds who chose to listen and be present together, stand as a living testament to this truth. In the vast flow of the universe, all teachings may appear in different forms, yet they ultimately return to a single source: the current of understanding, compassion, and peace. Namo Buddhāya Namo Dhammāya Namo Saṅghāya Walk for Peace - We walk to bless all beings, so that peace may take root, and love, understanding, and compassion may spread in all directions.🌿 Vietnam: 15:05 - December 16, 2025 Texas, USA: 02:00 - December 16, 2025 #TykheoTueNhan #BaoThapTangKinhThanhDien #Buocchanhanhgia #WalkForPeace #W4P #Walk4Peace #Dhammacetiya Bhikkhu Pannakara Tue Nhan

Want your restaurant to be the top-listed Restaurant in Troy?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Telephone

Website

Address


304 Madison Street
Troy, AL
36081

Opening Hours

Tuesday 10:30am - 6:30pm
Wednesday 10:30am - 6:30pm
Thursday 10:30am - 6:30pm
Friday 10:30am - 6:30pm
Saturday 10:30am - 6pm