Studio 42
03/03/2026
☀️ THÔNG BÁO NGÀY HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI CỦA NHÓM - MẪU NỮ N**E (07/03) ☀️
Thời gian: 18h30-21h30
Địa chỉ: P203, Cung Việt Xô
Chi tiết: 3 dáng 15 phút, 3 dáng 30 phút
📌 Vui lòng đăng ký slot trước khi tham gia, để đảm bảo chất lượng buổi vẽ! Rất mong được gặp tất cả các bạn
05/02/2026
🖼 STUDIO42’s SELECTIONS #04 - Bộ sưu tập chọn lọc các bức hoạ của thành viên mùa 4: https://www.facebook.com/media/set/?set=a.1104501758322326&type=3
🌵 Đừng quên xem lại các tác phẩm từ triển lãm "Nhịp Bơi Sải" / bức hoạ vẽ trực tiếp tại Studio với thông tin chi tiết tại website của chúng tôi: https://42paintingstudio.com
__
💥 BUỔI VẼ CUỐI CÙNG NĂM 2025 (lịch Âm) 💥
Chúng ta có hẹn gặp vào Thứ 7 tuần này, mẫu nam n**e (15-30p/ mỗi dáng)
📌 18h30 - 21h30 (07/02)
📌 P203 Cung Việt Xô HN.
📌 Vui lòng đăng ký đặt chỗ trước khi tham gia buổi vẽ ~
__
*Trưng bày chung của nhóm Studio42 tại Gallery Medium (HCMC 2023) - ảnh từ .i
12/10/2025
Vẽ con là hành trình tôi trở lại đối diện với chính mình.
Nhưng hành trình đó không dễ.
Trong tranh, con lần đầu xuất hiện như một nhân vật độc lập nhỏ bé, mỏng manh, nhưng mang theo rất nhiều gợi mở. Những chi tiết như chiếc áo phao là hình ảnh cụ thể hóa nỗi sợ: một phao cứu sinh giữa thế giới mà người lớn như tôi đã phải tập bơi giữa áp lực. Những hình ảnh g*i góc xuất hiện cùng sự mềm mại – như cách tôi đang học để dung hòa hai thế giới: người cha và đứa trẻ trong tôi.
- Quyết Dương -
___
"Drawing my child is a journey of returning to face myself.
But that journey is not easy.
In the paintings, my child appears for the first time as a small, fragile, independent character—but one that carries many layers of meaning. Details like the life jacket symbolize fear: a lifeline in a world where adults like me have had to learn to swim amidst pressure. Harsh, edgy imagery appears alongside softness—just like how I am learning to reconcile two worlds: the father, and the child within me."
- Quyet Duong -
08/10/2025
Đặt con người ra khỏi “tổ ấm” - nơi sống của họ…để họ tiếp tục sống.
Các Khái niệm về “ở” “bỏ đi” “dựng lại” “tạm thời” “sống tiếp”
Tôi chọn "nhà" – không phải vì nó là một biểu tượng lớn, mà vì từ rất lâu, tôi đã có một mối quan tâm lặng lẽ với nó. “Nhà” từng là nơi trú ngụ, là nơi con người quây quần, lao động, sinh tồn – như một quán ăn gia truyền, một căn nhà nhỏ giữa phố với bao thế hệ ruột thịt ra đi, ở lại.
Từ ngôi nhà đầy che chở, bao bọc, lần này tới miền Trung, tôi nhìn thấy ngôi nhà với một ý thức hoàn toàn khác - không còn chắc chắn, không còn bất bi bất dịch. Chúng trở nên bất ổn hơn bao giờ hết. Nhà ở đây được xây thấp, tránh thiệt hại từ thiên tai, có những căn nhà đã bỏ hoang, thiếu mái, thiếu tầng.
Những ngôi nhà bỏ hoang, thay vì nghĩ tới những tình huống tăm tối, đối với tôi thì nó như là một bằng chứng rằng con người đang tiếp tục sống ở đâu đó khác, có lẽ tốt hơn..
- Zunng Zunng -
___
Taking people away from their "nest" – their place of living... so that they can continue to live.
Concepts of “dwelling,” “leaving,” “rebuilding,” “temporary,” “continuing to live.”
I choose the word "home" – not because it is a grand symbol, but because for a long time, I have had a quiet interest in it. Home was once a shelter, a place where people gathered, worked, and survived – like a family-run eatery, a small house nestled in the city with generations coming and going, staying or leaving.
From the image of a protective, embracing home, this time in Central Vietnam, I saw the home in an entirely different light – no longer secure, no longer permanent. They have become more unstable than ever. Homes here are built low to minimize damage from natural disasters; some are abandoned, missing roofs, missing floors.
These abandoned houses, instead of evoking dark or tragic scenarios, to me are evidence that people are continuing to live somewhere else – perhaps in a better place.
- Zunng Zunng -
01/10/2025
Chậm chạp,
tôi chỉ thật sự bắt đầu vẽ sau một tuần, sau khi rơi vào cơn hoang mang trước cảnh lớn và trước cách làm việc theo nhóm vốn khác với thói quen độc lập thường ngày. Năng lượng tích cực từ nhóm có thể nâng đỡ nhau, tạo thành một không khí sáng tác tự nhiên.
Tôi cần thời gian để quan sát. Ở bất cứ vùng biển nào, tôi cũng luôn nhận được cảm giác thân quen, phần lớn đến từ sự tốt bụng của những người dân ở đó. Bất cứ ai cũng cho tôi thấy một phần dáng vẻ của ông bà, bố mẹ mình.
Tôi nhận ra mình không thể tách rời câu chuyện cá nhân khỏi thời cuộc. Dù ở trong phòng riêng hay giữa biển khơi thì cũng chỉ là một điểm đứng. Tôi muốn kể về một điểm nhìn khác bằng ký ức từ bên trong. Ở đây, tôi vẫn lựa chọn những ô cửa vốn nhiều sự phân mảnh để làm khung khai thác, có lẽ vì sự phân mảnh là cấu trúc tự nhiên của ký ức và cảm xúc.
Ở trên đồi cao,
Tôi vẫn cần một chỗ đủ yên tĩnh để cân bằng với cái nhộn nhịp đông vui. Buổi chiều, tôi thường lui tới một nơi được gọi là Gành Bắc để ghi chép phong cảnh, quan sát làng chài từ xa. Đôi khi mình cần cách xa đối tượng để thấy rõ đối tượng không?
Trở về Hà Nội, bước tiếp.
- Nguyễn Yến -
____
Slowly,
I only truly began painting after a week, after falling into a state of confusion before the vast scenery and the group-working method so different from my usual habit of working alone. The group’s positive energy could lift each other up, creating a natural atmosphere for making art.
I need time to observe. By the sea—any sea—I always receive a sense of familiarity, mostly from the kindness of the local people. In each of them, I see a glimpse of my grandparents, my parents.
I realize that I cannot separate my personal story from the times I live in. Whether in a private room or out in the open sea, it is still just a standpoint. I want to tell about another point of view, one shaped by memories from within. Here, I still choose windows full of fragments as a frame of exploration, perhaps because fragmentation is the natural structure of memory and emotion.
On the high hill,
I still need a place quiet enough to balance the festive bustle. In the afternoon, I often went to a place called Gành Bắc to sketch the landscape, to watch the fishing village from afar. Sometimes one needs distance from the subject in order to truly see it, don’t you think?
Back in Hanoi, I move forward.
- Nguyen Yen -
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Website
Address
Ha Vi
Opening Hours
| Saturday | 18:00 - 21:30 |
| Sunday | 18:00 - 21:30 |