ORIS STORE

ORIS STORE

Share

528.758 người thích trang này, bao gồm 64 bạn bè của bạn

692.498 người theo dõi Trang này

09/06/2026

GIA ĐÌNH CỦA MẸ 3
Chuông điện thoại lại vang lên, tôi nhấc máy.
Ở đầu dây bên kia, mẹ tôi gào thét như phát điên: “Phương Dĩnh Dĩnh! Mày với cái thằng cha chế//t tiệt kia đúng là quá độc ác! Dám hợp tác với nhau lừa tao!”
Âm lượng của bà chói tai đến mức tôi cảm thấy tai mình sắp bị âm thanh làm cho chấn thương, phải vội vã đưa điện thoại ra xa.
Bà tiếp tục hét: “Nói! Hai người chuyển nhượng quyền sở hữu nhà từ bao giờ? Muốn ép tao đến đường chết à?!”
Tôi chậm rãi đáp: “Có chuyện gì sao? Nhà đã sang tên cho con, nhưng con đâu có đuổi mẹ đi, sao lại gọi là ép chết?”
Bên kia, bà gần như nghẹn lại vì uất ức: “Tao đúng là nuôi mày uổng công! Hai cha con mày lừa tao như trò đùa phải không? Hôm nay tao với cậu mày đi làm thủ tục sang tên mới biết cha mày đã lén chuyển nhà cho mày!”
Không thể không nói, cha tôi quả thật nhìn xa trông rộng.
Ông đã sớm đoán được mẹ sẽ sang tên căn nhà cho cậu, nên ngay khi phát hiện ra bệnh, ông lặng lẽ làm thủ tục sang tên cho tôi.
Căn nhà ấy là quà cưới ông bà nội tặng cha, thuộc tài sản trước hôn nhân. Cha lo sợ nó rơi vào tay một người mù quáng vì em trai như mẹ nên đã sớm phòng bị chu đáo.
Mẹ tôi vẫn chưa nguôi giận: “Phương Dĩnh Dĩnh, tao nói cho mày biết, lập tức đến làm thủ tục sang tên lại cho cậu mày! Nếu không, tao không để yên cho mày đâu!”
Tôi bật cười lạnh.
Thật không ngờ, đang giữa ban ngày ban mặt mà bà lại có thể mơ một giấc mộng hoang đường đến thế.
Tôi chỉ nói hai chữ “Không thể” rồi dứt khoát cúp máy.
Tôi cũng muốn xem, bà sẽ “không tha” tôi bằng cách nào.
Đặt điện thoại xuống, tôi tiếp tục lên lớp.
Buổi trưa tan học, vừa bước ra cổng trường, tôi liền thấy mẹ, cậu và ông ngoại đang đứng chờ ở bên ngoài, khí thế hùng hổ.
Vừa thấy tôi, mẹ tôi lao tới định giáng cho tôi một bạt tai, nhưng tôi đã chuẩn bị từ trước, nhanh chóng né người tránh được.
Bà không chịu buông tha, tiếp tục xô đẩy, miệng không ngừng chửi rủa: “Giỏi lắm! Lớn rồi nên biết giấu tao, dám trộm cả nhà của tao!”
Thật nực cười, bà lại nghĩ căn nhà đó vốn là của mình.
Ông ngoại cũng nhân cơ hội đẩy tôi một cái, đầu tôi đập vào tường, đau đến mức nước mắt trào ra.
Tôi hét lên: “Mọi người đang làm gì vậy?!”Cậu kéo họ lại, giả vờ hòa giải: “Thôi nào, cha, chị, đừng kích động nữa, bình tĩnh nói chuyện với Dĩnh Dĩnh đi.”
Tôi khinh khỉnh liếc nhìn hắn, rõ ràng mọi chuyện đều vì hắn, bây giờ lại đứng ra đóng vai người tốt.
Tôi quay sang mẹ: “Mẹ, căn nhà này là ông bà nội và cha để lại cho con, con đã để mọi người ở rồi, mọi người còn muốn gì nữa?”
Mẹ tôi rít lên the thé: “Thứ con gái vô dụng như mày cần nhà làm gì? Sau này lấy chồng thì để chồng mày mua! Khư khư chiếm lấy căn nhà, mày có còn biết xấu hổ không?!”
Tôi đáp lại không chút nhượng bộ: “Ai mới là không biết xấu hổ? Muốn chiếm không tài sản của người khác mới là không biết xấu hổ!”
Cậu tôi gằn giọng: “Tao thấy mày đúng là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Tao nói tử tế không nghe, vậy thì mặc họ đánh chết mày!”
Ông ngoại chỉ thẳng vào tôi: “Tao hỏi lại lần cuối, mày có đi sang tên không?”
Tôi ngẩng cao đầu đối diện ánh mắt hung hãn của ông ta: “Không đi!”
Ông giận dữ giơ tay lên: “Đồ bất hiếu! Tao…”
Bàn tay ông giơ cao, cậu đứng bên cạnh khoái chí chờ xem kịch.
Tôi lùi lại một bước, giơ điện thoại lên: “Hôm nay ai dám động vào tôi, tôi lập tức báo cảnh sát!”
“Báo cảnh sát? Mày điên rồi à? Đó là ông ngoại mày, đánh mày thì sao?” Mẹ tôi như con thú bị dồn vào đường cùng, hai mắt đỏ ngầu, gần như phát điên mà quát thét.
Nhìn bộ dạng điên cuồng ấy, tôi không muốn nói thêm bất kì lời nào với bà nữa, giơ điện thoại làm như chuẩn bị gọi: “Nếu các người không đi, tôi sẽ báo cảnh sát! Ở đây đâu đâu cũng có camera, cảnh vừa rồi mọi người xô đẩy chửi bới tôi đều bị ghi lại. Các người muốn vào đồn công an không?”
Mẹ tôi cười gằn, tiến sát lại phía tôi: “Tao không tin, tao đánh con gái mình mà cũng phạm pháp à?”
Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy hai bác bảo vệ của trường đang đi tới, lập tức lớn tiếng gọi: “Bác bảo vệ! Có người muốn đánh tôi!”
Hai bác vốn quen tôi, thấy tình huống không ổn liền lập tức chạy lại.
Nhìn thấy bảo vệ mặc đồng phục, ông ngoại và những người kia lập tức chùn bước: “Không, không, đồng chí bảo vệ, chúng tôi là người nhà của nó…”
Tôi nhanh chóng nép ra sau lưng họ: “Tôi không quen họ, làm ơn mời họ đi giúp tôi.”
Dưới ánh mắt nghiêm nghị của hai bác bảo vệ, họ chỉ còn cách lẩm bẩm chửi rủa rồi bỏ đi.Cuối cùng tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc thoát khỏi một kiếp.
Từ ngày tôi đến trường công tác, mẹ chưa từng ghé qua một lần, chẳng ai ở đó nhận ra bà. Mà bà cũng chưa từng đến căn phòng trọ của tôi, hoàn toàn không biết tôi sống ở đâu.
Vì thế, tôi không lo họ sẽ tìm đến tận nơi.
Ít nhất, hiện tại tôi vẫn an toàn.
Nhưng tôi hiểu rõ, đây không phải kế sách lâu dài, và họ tuyệt đối sẽ không chịu buông tha cho tôi.
Muốn thoát khỏi họ như lời cha nói, tôi chỉ có một con đường duy nhất, đó là rời đi.
Chỉ khi rời khỏi nơi này, tôi mới có thể sống cuộc đời của chính mình.
ôi quyết định mang theo toàn bộ số tiền mình có, xin nghỉ việc, lên thành phố lớn thử sức.
Tôi nhớ đến cô bạn thân thời đại học hiện đang dạy học trên tỉnh.
Trước đây, cô ấy từng rủ tôi cùng mở một lớp đào tạo nhạc cụ.
Từ nhỏ tôi đã yêu âm nhạc, biết chơi cả đàn tranh lẫn cổ cầm, tất cả đều đạt cấp mười, còn cô ấy thành thạo piano và kéo violin rất xuất sắc. Nếu chúng tôi hợp tác, mỗi người phát huy thế mạnh của mình, cùng mở lớp đào tạo, đó quả thực là ý tưởng không tồi.
Còn căn nhà kia, cứ để ông bà ngoại và cậu họ ở tạm vậy, dù sao chẳng bao lâu nữa sẽ có người thay tôi “thu hồi” lại.
Bởi vì hai năm sau, căn nhà ấy sẽ bị giải tỏa.
Tin này trước đây cha tôi đã dò hỏi được từ một người quen. Chính vì vậy, tôi mới mặc kệ họ ở đó, không buồn đuổi đi. Đến lúc, tự nhiên sẽ có người “tiễn” họ ra khỏi cửa.
Việc cấp bách nhất của tôi lúc này là rời đi càng sớm càng tốt.
Tôi lập tức liên lạc với cô bạn thân, dù đã lâu không gặp, hai chúng tôi vừa nói đã rất hợp ý nhau.
Cô ấy vốn đã có ý định nghỉ việc từ lâu, chỉ tiếc chưa tìm được người hợp tác. Nay tôi chủ động đề nghị, cô ấy mừng còn không kịp, lập tức đi tìm mặt bằng kinh doanh.

Want your business to be the top-listed Clothing Store in Hanoi?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Category

Website

Address


Ô Chợ Dừa
Hanoi