KTY

KTY

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from KTY, Campus Building, Số 18 ngách 65 Ngõ 59 phố Hoàng Cầu quận Đống Đa, Hanoi.

07/08/2017

ĐỌC VÀ SUY NGẪM NHÉ:
ĐỪNG ĐÒI HỎI
Vân là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, cô đã làm việc ở công ty này được ba năm rồi, những đồng nghiệp đến sau cô lần lượt có được cơ hội thăng chức, còn cô cứ mãi giậm chân tại chỗ, trong lòng cảm thấy không công bằng.
Rồi cũng đến một ngày, Vân phải đối mặt với nguy cơ bị sa thải, cô tìm gặp ông chủ để nói lý lẽ. “Thưa chủ tịch, tôi có bao giờ đi muộn về sớm, hay vi phạm nội quy công ty không?"
Ông chủ trả lời thẳng thắn “Không”.
“Vậy là vì công ty có thành kiến với tôi ư?”
Ông hơi ngớ người, sau đó nói tiếp “Đương nhiên là không phải rồi.”
“Tại sao những người có ít kinh nghiệm làm việc hơn tôi lại được trọng dụng, còn tôi lại cứ mãi làm ở vị trí không quan trọng?”
Trong chốc lát, chủ tịch nghẹn lời, sau đó cười nói: “Việc của cô lát nữa chúng ta sẽ nói tiếp, bây giờ tôi đang có một việc quan trọng cần làm, hay là cô giúp tôi xử lý trước đã?”
“Một đối tác chuẩn bị tới công ty chúng ta khảo sát sản phẩm, cô hãy liên hệ với họ, hỏi xem khi nào họ đến.”
“Đây đúng là một nhiệm vụ quan trọng.” Trước khi đi cô không quên chế nhạo một câu.
Mười lăm phút sau, cô đến văn phòng của ông chủ.
“Đã liên hệ được chưa?” Ông chủ hỏi.
“Liên hệ rồi ạ, họ nói có thể tuần sau sẽ đến.”
“Cụ thể là thứ mấy?" Ông chủ hỏi.
“Cái này tôi không hỏi kỹ.”
“Bên họ có mấy người sang.”
“Ôi! Ngài có hỏi tôi câu này đâu!”
“Vậy họ sẽ đi bằng tàu hỏa hay máy bay?”
“Câu này ngài cũng đâu có bảo tôi hỏi!”
Ông chủ không nói gì nữa, ông gọi điện thoại bảo Ngọc đến.
Ngọc vào công ty làm việc sau Vân một năm, hiện đã là người phụ trách của một bộ phận, Ngọc cũng nhận nhiệm vụ giống Vân khi nãy.
Một lúc sau, Ngọc quay lại.“Là thế này…” Ngọc nói: “Bên họ sẽ đi chuyến bay vào 3 giờ chiều thứ sáu tuần sau, khoảng tầm 6 giờ sẽ đến nơi, bên họ có 5 người, trưởng đoàn là giám đốc Toàn của bộ phận vật tư, tôi đã nói với anh ấy rồi, công ty chúng ta sẽ phái người đến sân bay đón họ.”
“Ngoài ra, họ dự định sẽ khảo sát trong vòng hai ngày, hành trình cụ thể, khi họ đến nơi, hai bên sẽ cùng bàn bạc. Để thuận lợi cho công việc của hai bên, tôi đưa ra ý kiến sắp xếp cho họ nghỉ ở Khách sạn Quốc Tế ở ngay gần đây, nếu ngài đồng ý, ngày mai tôi sẽ đặt phòng trước.”
“Còn nữa, dự báo thời tiết tuần sau có mưa, tôi sẽ giữ liên lạc với họ thường xuyên, nếu có gì thay đổi tôi sẽ báo lại ngay cho chủ tịch.”
Vân đứng bên cạnh, mặt đỏ bừng, không nói được gì nữa, ngại ngùng quay về văn phòng.
Tối hôm đó, cô nhận được một tin nhắn của chủ tịch:
Gửi Vân! Dù có làm việc ở đâu, thì cũng hãy nhớ những nguyên tắc quan trọng này:
Nguyên tắc 1: Công việc không nuôi người nhàn hạ, tập thể không nuôi những kẻ lười.
Nguyên tắc 2: Vào một đơn vị làm việc, đừng chỉ chăm chăm vào việc kiếm tiền, trước tiên hãy học sao cho mình đáng tiền.
Nguyên tắc 3: Không có ngành nào là dễ kiếm tiền cả.
Nguyên tắc 4: Làm việc, không có nơi nào là thuận lợi cả, ức chế bực dọc là chuyện bình thường.
Nguyên tắc 5:
-Không kiếm được tiền, thì kiếm được kiến thức.
-Không kiếm được kiến thức thì kiếm được kinh nghiệm.
-Không kiếm được kinh nghiệm, thì kiếm được trải nghiệm.
-Khi kiếm được những thứ trên rồi, thì không sợ không kiếm được tiền.
Nguyên tắc 6: Chỉ khi thay đổi thái độ của bản thân, ta mới có thể thay đổi được chỗ đứng của mình trong xã hội.
Chỉ khi thay đổi thái độ làm việc của bản thân, ta mới có được vị trí cao trong nghề nghiệp.
Nguyên tắc 7: Nguyên nhân khiến con người ta cảm thấy mơ hồ chỉ có một. Đó chính là trong những năm tháng mà đáng ra ta nên phấn đấu, nên làm việc chăm chỉ thì ta lại nghĩ quá nhiều, nhưng lại làm quá ít!
Hãy luôn nhớ: Làm việc bằng cái tâm!
Cô bỗng hiểu ra, không có ai vừa sinh ra đã có thể đảm nhiệm được việc quan trọng, mà bất cứ ai cũng đều bắt đầu từ những việc giản đơn, bình thường nhất. Hôm nay bạn dán lên mình một cái mác thế nào, có lẽ sẽ quyết định liệu ngày mai bạn có giữ được vai trò quan trọng hay không. Mức độ để tâm, lo lắng cho công việc ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả làm việc, bất kỳ một công ty nào cũng đều rất cần những nhân viên tích cực, có trách nhiệm và chủ động trong công việc.
Những nhân viên xuất sắc không bao giờ là người bị động, đợi người khác sắp xếp công việc cho mình, mà họ luôn là người chủ động tìm hiểu việc mà mình nên làm, rồi dốc hết sức để hoàn thành tốt công việc ấy.
Mười loại người không bao giờ có được lương cao, cũng không đáng để bồi dưỡng:
1. Người muốn nghỉ cả thứ bảy và chủ nhật.
2. Người muốn đi làm lúc chín giờ sáng và tan làm lúc năm giờ chiều.
3. Người muốn sống dựa vào lương cơ bản.
4. Người không có chí tiến thủ.
5. Người không có tư duy chạy đua với thời gian.
6. Người làm việc gì cũng chậm chạp.
7. Người không có nhân phẩm.
8. Người không dám chịu trách nhiệm.
9. Người luôn cảm thấy sản phẩm của mình quá đắt.
10. Người luôn trách móc công ty.
Nhậm Chính Phi, người sáng lập ra công ty HuaWei đã từng nói: Có rất nhiều người hỏi tôi rằng, công ty có nghỉ cả thứ bảy và chủ nhật không? Có cần tăng ca không?
Khi ấy tôi chỉ cười mà không nói gì, khách sáo mời họ ra khỏi công ty. Đã muốn nhàn rỗi, sao còn đi làm? Ở nhà luôn có phải là được nghỉ cả tuần rồi không?
Là người, nếu không tranh thủ cố gắng khi còn trẻ, thế thì bạn có tuổi thanh xuân để làm gì?
Người ta đều nói tuổi trẻ chính là vốn, tôi muốn bổ sung thêm là, chỉ khi phấn đấu, vốn liếng của bạn mới có giá trị, chỉ khi liều mạng, tuổi trẻ của bạn mới đáng để bạn tự hào.
-Mở miệng ra đã nhắc đến khó khăn, sự trưởng thành đã cách bạn quá xa rồi.
-Mới bỏ ra chút công sức đã nghĩ đến việc báo đáp, cơ hội đã cách bạn quá xa rồi.
-Vừa bắt tay vào làm đã nghĩ đến lợi ích cá nhân, trái ngọt đã cách bạn quá xa rồi.
-Mới có chút khởi sắc đã đòi hỏi điều kiện, tương lai đã cách bạn quá xa rồi.
-Vừa mới hợp tác đã nghĩ cách sao cho mình không chịu thiệt, sự nghiệp đã cách bạn quá xa rồi.
Hy vọng bài viết này giúp ích được cho nhiều người, mong các bạn sẽ trở thành những nhân tài xuất sắc, với sự nghiệp thành công rực rỡ!
ST.

Photos 04/07/2017

THÔNG MINH HAY NGU NGÔC / CÓ ÍCH HAY VÔ DỤNG

Câu chuyện 1:
Một chàng sinh viên đam mê chơi điện tử đến nỗi bỏ học, bỏ thi để chơi, kết quả là anh ta bị đuổi khỏi trường đại học. Bố mẹ, gia đình rất thất vọng, coi anh ta là 1 kẻ ngu ngốc, vô dụng và bỏ mặc chàng trai 20 tuổi, không nghề nghiệp, không bằng cấp. Không có sự chu cấp từ gia đình, chàng trai đành tìm mọi cách kiếm tiền bằng game online. Do là game thủ có tiếng, quen biết nhiều bạn bè trên mạng, anh ta được giới thiệu vào làm ở một công ty game lớn. Với đam mê và khả năng của mình anh ta dần được đề bạt lên những vị trí cao trong công ty và đến 28 tuổi đã là giám đốc sản xuất của công ty với mức lương rất cao mà nhiều người mơ ước.

Câu chuyện 2:
Một người đàn ông là nhân viên bình thường trong phòng vật tư của một công ty. Ông ta có chuyên môn kém cũng không chăm chỉ nên đến hơn 40 tuổi vẫn chỉ là 1 nhân viên quèn, lương thấp, gia đình khó khăn. Ai cũng coi ông ta là kẻ vô dụng, kém cỏi. Ông ta chỉ có biệt tài duy nhất là uống rượu rất giỏi và trên bàn nhậu nói chuyện rất hóm hỉnh, sôi nổi làm mọi người vui vẻ. Rồi 1 ngày giám đốc mới nhận chức đề bạt ông ta lên chức chánh văn phòng chuyên phụ trách ngoại giao tiếp khách. Bằng biệt tài của mình ông ta hoàn thành rất tốt nhiệm vụ của mình và giúp công ty có được nhiều hợp đồng lớn.

Vậy làm sao để phân biệt thông minh/ngu ngốc, có ích/vô dụng?

Thông minh là sự kết hợp của khả năng quan sát, phân tích và tổng hợp của mỗi người trong các trường hợp khác nhau.

Con người có đa dạng các loại hình thông minh khác nhau trong các lĩnh vực.
Ví dụ: một người có khả năng, hứng thú quan sát nghiên cứu các loại kiến trúc, phân tích các khía cạnh về tính thẩm mỹ, kỹ thuật xây dựng, nét độc đáo rồi tổng hợp ra kinh nghiệm và tâm đắc cho bản thân thì người đó có năng khiếu về ngành kiến trúc, xây dựng có thể làm kiến trúc sư hoặc kỹ sư xây dựng.
Một người có thể quan sát chăm chú các bức tranh, phân tích ra kỹ thuật vẽ, chất liệu, tính nghệ thuật, nét độc đáo của chúng và tổng hợp ra kiến thức, tâm đắc cho bản thân thì có năng khiếu về hội hoạ có thể trở thành hoạ sĩ hoặc nhà phê bình, thẩm định nghệ thuật ( còn tuỳ thuộc và kết hợp với những khả năng khác của bản thân).
Nếu bắt một nhà toán học thẩm định một món ăn hoặc nấu 1 món ăn theo công thức có thể anh ta sẽ làm rất vụng thậm chí đó sẽ là 1 thảm hoạ. Nhưng bạn ko thể gọi anh ta là người ngu ngốc, mà thực tế chỉ là anh ta không hề có năng khiếu về ẩm thực, anh ta khuyết thiếu khả năng quan sát, phân tích và tổng hợp trong lĩnh vực đó, anh ta vẫn có thể là thiên tài trong lĩnh vực của mình.

Mỗi người trong chúng ta không ai ngu ngốc chỉ là chúng ta đã phát hiện ra lĩnh vực thiên tài của mình hay chưa; và cũng không một khả năng thiên phú nào là vô dụng, chỉ là sử dụng nó như thế nào để tạo ra lợi ích mà thôi.
Nếu phát huy được khả năng của mình thì đó là có ích, ngược lại để nó mai một đi mà không sử dụng được chính là vô dụng.

Photos 22/05/2017

Kỳ 2: Làm gì khi người khác mắc lỗi?
Câu chuyện 1:
Một buổi sáng, cô bé 4 tuổi chạy vào phòng ngủ của mẹ lấy 1 thỏi son giấu vào túi quần để mang đến lớp mẫu giáo, đánh son cho mình và các bạn. Buổi tối mẹ cô bé tìm thấy thỏi son đã hết 1 nửa, bị đánh nhoe nhoét. Khi biết chuyện mẹ cô bé sẽ phải nói với cô bé như thế nào?
Trường hợp 1:
Trời đất ơi, sao con lại lấy son của mẹ đi đánh lung tung thế này, con có biết làm thế là ăn cắp không, không thể chấp nhận được, bé tí đã học thói ăn cắp vặt, nằm xuống giường nhanh lên, tội này phải đánh 5 roi, lần sau mà còn như thế thì chết với mẹ nghe chưa…!
Cô bé nghĩ: Lấy có chút son mà mẹ ky thế, bình thường mẹ cũng đánh son, con đánh son thì không được ah, mà con có đánh hết đâu vẫn còn thừa trả mẹ mà, mẹ vẫn lấy bút màu của con để viết có sao đâu, mà ăn cắp vặt là cái gì, sao mẹ cứ quát, cứ đánh con thế, mẹ thật đáng sợ, con ghét mẹ!
Trường hợp 2:
Con đến lớp chơi có vui không? Con và các bạn đánh son có đẹp không? Sao con không hỏi mẹ trước, loại son này không phù hợp với trẻ con, con đánh không đẹp lắm đâu, lần sau con hỏi mẹ, mẹ sẽ tìm cho con loại son phù hợp với trẻ con, con mẹ sẽ trở nên thật xinh đẹp. Mà sáng con không hỏi mẹ cũng làm mẹ buồn lắm, nếu em Linh ( em họ) sang nhà mình chơi, lấy bộ váy hoa tím con thích về mặc mà không hỏi con thì con sẽ buồn và giận lắm phải không?! Lần sau con muốn dùng đồ của ai thì con hãy hỏi người đó trước nhé! Nếu con không hỏi mọi người thì họ sẽ buồn và không chơi với con nữa hoặc sẽ lấy đồ của con thích đấy.
Cô bé nghĩ: Mình muốn thật xinh đẹp, lần sau mình sẽ hỏi mẹ để mẹ giúp mình. Mình yêu mẹ, mình sẽ không làm mẹ buồn, lần sau mình sẽ hỏi mẹ. Mình muốn chơi với mọi người, mình không muốn ai lấy đồ mình thích, lần sau mình dùng đồ của ai mình cũng sẽ hỏi!
Câu chuyên 2:
Bố mẹ của một cậu bé 17 tuổi làm việc vất vả, tiết kiệm tiền để cho cậu bé đi du học. Cậu bé được đưa sang học phổ thông ở 1 trường bên Mỹ, theo chương trình cậu học hết lớp 12 sẽ học liên thông thẳng lên đại học. Thật không may, cậu bé vướng vào lưới tình, yêu 1 cô bé cùng lớp và bị đá sau mấy tháng. Cậu bé bị suy sụp, bỏ bê học hành, bị đuổi học và phải về nước. Bố cậu bé sẽ phải nói gì với cậu?
Trường hợp 1:
Thằng mất dạy! Mày có biết bố mẹ phải tốn kém bao nhiêu để đưa mày đi học không? Mày trả ơn bố mẹ thế à? Đồ hư hỏng! Đồ ngu! Vì 1 đứa con gái vớ vẩn mà mày phá bỏ hết cả tương lai thế à? Mày có biết ở tuổi mày tao còn phải đạp xe 17km đi học mà vẫn cố gắng học không? Con nhà người ta còn không có đủ sách vở để học mà vẫn học giỏi. Mày thì sao? Cơm bưng tận miệng, quần áo đưa tận tay, muốn gì được nấy, chỉ có mỗi việc học mà cũng không xong. Ngu ngốc! Mất dạy! Nhục nhã! Mày làm mất mặt cả nhà! Nhục ơi là nhục! Đời mày rồi cũng chỉ thế thôi!...
Cậu bé nghĩ: Đời tôi không cần ông phải lo! Cùng lắm là tôi chết cho ông vừa long. Ông chả bao giờ biết tôi cần gì, đừng tưởng là cứ cho tôi ăn, cho tôi tiền là bắt tôi làm gì thì tôi phải làm cái đó, tôi không muốn đi du học! TÔI GHÉT ÔNG!
Trường hợp 2:
Chúc mừng con, con đã học được 1 bài học mà nhiều người cả đời này cũng không học được. Bố cũng chưa bao giờ bị thất tình, may mà đến bây giờ mẹ vẫn chưa đá bố! Phù! J Bây giờ con có kinh nghiệm hơn bố rồi, nhưng chắc cũng chưa biết tại sao con lại bị đá phải không? Bố hỏi mấy ông bạn có nhiều kinh nghiệm trong tình trường rồi, con bị đá chỉ bởi 2 lý do: 1 là do con quá kém, 2 là do cô ấy tìm được người giỏi hơn con. Nếu con muốn sau này không bị đá nữa thì con phải đầu tư rèn luyện để bản thân mạnh lên về: khả năng tài chính, ngoại hình, kỹ năng giao tiếp đối nhân xử thế... Bố mẹ sẽ cùng con tiếp tục cố gắng trên những chặng đường mới, con sẽ phải tỏa sáng để cho cô bé kia cảm thấy nuối tiếc vì bỏ qua con và để con lại cho 1 cô gái tuyệt vời hơn. Đây cũng là 1 thất bại của bố, khi đã không làm cho con đủ tin tưởng để chia sẻ mọi chuyện, biết đâu nếu ngay từ đầu con hỏi ý kiến bố mẹ chúng ta đã có 1 kết quả tốt hơn. Bố cũng khá buồn, và tự trách bản thân khi biết chuyện này, nhưng mẹ con thì suy sụp nặng nề hơn bố. Mẹ quá yêu con nên cảm thấy rất đau khổ khi con gặp thất bại và chán nản. Mẹ đã bị đau tim nhẹ, con biết rồi đấy, huyết áp của mẹ không ổn định mà. Bố sẽ khuyên nhủ mẹ, con cũng nên an ủi mẹ nhiều vào. Chúng ta không thể để mẹ ốm được, nếu mẹ ốm thì cả bố và con đều không hạnh phúc được phải không?
Cậu bé nghĩ: Mình thật có lỗi, thương mẹ quá, mình phải xin lỗi mẹ mới được. Mình sẽ không làm bố mẹ lo lắng nữa. Bố nói đúng mình phải cố gắng học tập trau dồi rèn luyện để trở nên nổi bật, mình không muốn thua kém, mình không muốn thất bại nữa. Con hứa với bố mẹ con sẽ thành công. CON YÊU BỐ MẸ!
Câu chuyện 3:
Một nhân viên trẻ của cửa hàng thẩm mỹ đã cãi lại khách hàng khá gay gắt vì khách hàng này quá khó tính và yêu cầu hơi quá đáng. Khách hàng tức giận bỏ về và gọi điện phàn nàn với chủ cửa hàng. Chủ cửa hàng sẽ phải nói với nhân viên như thế nào?
Trường hợp 1:
Không thể chấp nhận được, em bị điên à? Chị đã dặn bao nhiêu lần rồi khách muốn làm j thì mình cứ đồng ý không làm được thì thôi! Cãi lại làm quái gì? Em có bị ngốc không? Sao không nhớ lời chị dặn? Hay em không coi lời chị dạy ra gì? Giỏi nhỉ? Tháng này e bị phạt 1 ngày lương và không có thưởng! Em tự suy nghĩ đi!
Nhân viên nghĩ: Con điên! Khách hàng như thế ai mà chịu đựng được! Làm thì làm ko thì thôi! Thích phạt thì cứ phạt đi! Cùng lắm tôi sang chỗ khác làm!
Trường hợp 2:
Em ức chế lắm phải không? Chị khách đó rất khó tính. Chị hiểu cảm giác của em, ngày xưa chị cũng gần như mất kiểm soát, tí nữa là chị cũng không chịu nổi mà chửi nhau với chị ý, nhưng rồi chị nghĩ có chửi nhau cũng không có tác dụng gì. Nếu khách yêu cầu điều gì trái với quy định của cửa hàng mình chỉ cần từ chối lịch sự là được. Lần sau nếu gặp những trường không giải quyết được em phải gọi chị ngay nhé! Chị cũng rất hiểu em không cố tình như vậy, bình thường em chăm sóc các khách hàng khác rất tốt, nhưng em có biết việc em cãi lại khách hàng trước mặt những khách hàng khác sẽ gây thiệt hại cho uy tín của cửa hàng rất nhiều không? Nó còn thiệt hại cho chính bản thân em nữa, nhiều khách hàng sẽ hiểu lầm em và sẽ từ chối không cho em chăm sóc, sẽ ảnh hưởng đến lương sản phẩm của em! Sau này em cố gắng rút kinh nghiệm nhé! Lần này là lần đầu vi phạm quy định cửa hàng của em, chị rất thông cảm, nhưng quy định là quy định, chị vẫn phải phạt 1 ngày lương của em, tuy nhiên vì là lần đầu nên tháng này chị sẽ không trừ thưởng của em nhé! Còn chị khách kia chị đã xin lỗi rồi, chị ý cũng công nhận là lúc đó hơi mất bình tĩnh! Khi nào em bình tĩnh lại em nên gọi điện xin lỗi chị ý, điều đó sẽ tốt cho em đấy!
Nhân viên nghĩ: Công nhận mình hơi bị mất bình tĩnh, chả hiểu sao lại thế, bình thường mình kiên nhẫn với khách lắm mà! Chị nói đúng, mình cãi lại khách chả được cái gì chỉ thiệt mình lại ảnh hưởng đến cửa hàng của chị nữa. Chắc mình làm chị thất vọng lắm, mình có lỗi quá! Lần sau phải chú ý hơn mới được! Để mai có thời gian với cả bình tĩnh lại mình sẽ gọi điện xin lỗi bà khách kia, cũng chả mất gì của mình!..
Mỗi người khi mắc lỗi đều tự khoác lên mình một áo giáp và xù lông nhím ra vì sợ bản thân bị chê trách, mắng chửi, mỉa mai, lên án… Vì vậy mọi lời chê trách, mắng chửi đều vô ích, không cứu vãn được lỗi lầm cũng chả góp ý được gì cho người đó, thậm chí làm mọi chuyện xấu hơn. Nếu bạn muốn khuyên bảo, góp ý thì trước tiên phải cởi bỏ lớp áo giáp đó ra, làm cho không khí nhẹ nhàng, hết căng thẳng thì mọi lời góp ý, khuyên bảo mới dễ dàng được tiếp nhận.
"Trong cuộc sống, khi cánh cửa này đóng lại thì sẽ có cánh cửa khác mở ra!" ( Câu nói cửa miệng của danh hài Trường Giang) - Khi một người thân của bạn mắc lỗi, bạn không nên đóng hết các cánh cửa khác lại mà hãy giúp người đó tìm ra những cánh cửa mới, có lẽ bạn cũng sẽ tìm được một cánh cửa tốt đẹp hơn cho bản thân mình!

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Category

Telephone

Website

Address


Số 18 Ngách 65 Ngõ 59 Phố Hoàng Cầu Quận Đống Đa
Hanoi